Chương 10: Chim non

Edit: Upehehe

---

Chỉ cần hai mươi mốt ngày để hình thành được một thói quen, mà nếu không có gì bất ngờ, e rằng Quý Nhất Nam sẽ ngồi cùng bạn với Lý Bất Phàm đến tận hai ngàn một trăm ngày. Nhưng cho dù Quý Nhất Nam có ở bên Lý Bất Phàm gần như suốt cả thời niên thiếu, anh cũng không dễ dàng phát hiện ra sự bất thường của cậu.

Lý Bất Phàm không giỏi che giấu, cũng không quen nói dối, nhưng điều duy nhất cậu muốn giấu thì lại giấu rất kỹ.

Lần đầu tiên Quý Nhất Nam nhận ra được chút manh mối là vào năm lớp 11.

Ban đầu, Lý Bất Phàm luôn nói mình đi học thêm tiếng anh, nhưng sau đó là bí ẩn biến mất hai ba ngày liền. Dù Quý Nhất Nam có gọi điện hay nhắn tin thế nào, cậu cũng không bắt máy, không trả lời. Đợi đến lúc đi học lại, Lý Bất Phàm mới giải thích với Quý Nhất Nam là không nhìn thấy tin nhắn.

Đêm trước ngày diễn ra đại hội thể thao cuối cùng ở cấp ba, anh và Lý Bất Phàm ngủ lại ở trường.

Đến khoảng mười giờ tối, hai người bạn thân nhất của họ khi ấy là Từ Kỳ Niên và Dụ Tu Cảnh nói rằng trò chơi họ yêu thích mới mở mùa giải mới, muốn ra quán net chơi.

Lý Bất Phàm rất hưởng ứng lời đề nghị này, còn ra sức thuyết phục Quý Nhất Nam – người đang làm bài nghe tiếng anh.

Cổng trường có bảo vệ, nên họ chỉ có thể trèo tường ra ngoài. Nhưng bốn người đi cùng sẽ dễ bị phát hiện, thế là Lý Bất Phàm và Quý Nhất Nam đi trước

Chừng mười mấy phút sau, cả hai xuất hiện bên bức tường thấp cạnh căn tin của trường.

"Cậu chậm..." Quý Nhất Nam còn chưa nói xong, Lý Bất Phàm đã nhảy cái rụp từ bức tường gạch lỏng lẻo xuống.

Dáng vẻ đáp xuống đất của cậu giống hệt con chuồn chuồn mà buổi sáng Quý Nhất Nam vừa trông thấy bên hồ nước trong trường, dáng người hạ thấp nhưng đáp rất vững vàng.

"Không sao, tôi quen trèo tường rồi..."

Lời còn chưa dứt, mấy viên gạch rơi xuống lộp bộp. Quý Nhất Nam vội vàng kéo Lý Bất Phàm trốn sang bên cạnh, bức tường ấy liền đổ sập xuống tan tành.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau, mấy chiếc đèn pha từ xa chiếu tới, Lý Bất Phàm phản ứng rất nhanh, cậu túm lấy nửa cánh tay Quý Nhất Nam, lôi anh chui vào con ngõ hẹp ngoài tường.

Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, bóng họ lao đi rất nhanh, chiếc áo thun ngắn tay của Lý Bất Phàm bị gió thổi căng phồng.

"Có ai đuổi theo không?" Lý Bất Phàm hét to.

Quý Nhất Nam ngoái đầu lại liếc một cái, đáp không có.

Cả hai vừa chạy vừa cười, đến lúc thở không ra hơi mới dừng lại bên vệ đường.

Ra khỏi cổng trường rồi đi ba bốn con phố, họ chui vào một con hẻm nhỏ.

Sau cơn mưa, mặt đất lổm nhổm đầy những vũng nước, Lý Bất Phàm bước qua, đẩy cửa một quán net.

"Ông chủ, cho một phòng bốn người." Lý Bất Phàm thanh toán ở quầy, đi cùng Quý Nhất Nam xuyên qua đại sảnh đầy khói thuốc, chui vào căn phòng thuê trong cùng.

Khi Dụ Tu Cảnh và Từ Kỳ Niên đến nơi, Quý Nhất Nam vẫn đang nghe tiếng anh, tai anh đeo tai nghe, tay nhấp chuột làm bài.

"Mau đoán xem lúc bọn tôi ra ngoài thấy gì?" Từ Kỳ Niên đặt chai nước vừa mua lên bàn, tiện tay vặn mở một chai.

"Thấy gì?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Tường trường sập rồi, ngay cạnh căn tin ấy, bảo vệ tụ tập đông lắm, bọn tôi tranh thủ hỗn loạn mà chuồn ra luôn."

Lý Bất Phàm: "... Bức tường đó vốn đã không ổn rồi."

Thấy vẻ mặt cậu, Dụ Tu Cảnh cười: "Không phải do các cậu chứ?"

"Xong rồi... thế nào cũng phải viết bản kiểm điểm." Lý Bất Phàm thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!