Chuông báo thức 7 giờ 30 vang lên.
Hạ Minh Thâm tỉnh dậy, vươn vai một cái thật dài.
Giường quen thuộc, chuông báo thức quen thuộc, phòng ngủ quen thuộc...
Hạ Minh Thâm ngẩn ngơ nhìn trần nhà, trong thoáng chốc cứ ngỡ mình vẫn còn là học sinh cấp ba khốn khổ, sắp sửa chạy bán sống bán chết đến lớp học sớm trong khi miệng còn ngậm ổ bánh mì giảm giá mà Nhạc Khuynh mua tối qua.
Cậu bước ra khỏi phòng ngủ, Nhạc Khuynh đã ra ngoài từ sớm, phòng khách nhỏ chẳng có ai, trên bàn ăn sáng đặt một ly sữa và một đĩa bánh mì lát.
Hạ Minh Thâm uống một ngụm, phát hiện vẫn còn âm ấm, sữa nóng hổi, bên trên còn nổi một lớp màng sữa.
Thời khóa biểu học kỳ mới đã được gửi vào nhóm WeChat lớp, lúc này vẫn còn dư dả thời gian trước tiết học đầu tiên.
Hạ Minh Thâm ăn sáng xong thì rửa sạch đống bát đũa chất trong bồn rửa từ tối qua, đeo ba lô lên, khóa cửa rồi đi học.
Khu tiểu khu Vân Thành cách C Đại khá xa, Hạ Minh Thâm quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng.
Trong chiếc điện thoại mới của cậu chẳng có nhiều số liên lạc, vì vậy tin nhắn chưa đọc trở nên rất dễ thấy —— sáng sớm nay, vào lúc rạng sáng, Nhạc Khuynh đã đề xuất cho cậu kết bạn với một người.
Là "Là Bàng chứ không phải Béo".
Chuyện chết đi sống lại quả thực quá hoang đường, hiện tại Hạ Minh Thâm vẫn chưa có ý định liên hệ lại với bạn học cũ.
Trong tình hình này, người duy nhất có thể được Nhạc Khuynh chủ động liên lạc và báo tin mình còn sống, chắc chắn chỉ có thể là người bạn thân thiết của cả hai.
Hơn nữa cái tên này đặt quá đặc trưng, Hạ Minh Thâm chẳng cần đoán cũng biết là ai.
Cậu ấn chấp nhận lời mời kết bạn, nhớ lại hồi trước, Bàng Hoa luôn là cao thủ thức khuya dậy trễ, có thể sát giờ thì tuyệt đối không dậy sớm một phút.
Hạ Minh Thâm đoán chắc giờ này cậu ta vẫn còn đang mộng mị, nên sau khi xác nhận bạn bè liền khóa màn hình, cất điện thoại vào cặp rồi đạp xe thẳng đến cổng trường. Mãi đến khi tới nơi, cậu mới mở lại WeChat ——
... Và lập tức bị một loạt tin nhắn chưa đọc dội cho đơ luôn máy.
Hạ Minh Thâm thoát ra, đăng nhập lại, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó, Bàng Hoa đã gửi thêm một loạt tin nhắn thoại, cứ như thể sợ rằng nếu dừng lại một chút, tài khoản này sẽ biến mất khỏi thế giới vậy.
Hạ Minh Thâm kéo lên đầu đoạn trò chuyện, 7 giờ 56 phút, lúc đó Bàng Hoa vẫn còn đang gõ chữ từng cái một:
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Nghe nói mày sống lại rồi
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Mẹ nó thật hả trời!
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Mày đang ở đâu? Tao tới tìm mày!
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Nhạc Khuynh đến C Đại rồi, mày cũng ở C Đại hả?
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Còn ở khu Vân Thành không?
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Sao không trả lời? Mày làm gì đó?
Sau đó thì mất kiên nhẫn, Bàng Hoa bắt đầu gửi từng đoạn tin nhắn thoại liên tục.
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Họ Hạ kia, mày bày trò gì vậy? Kết bạn rồi không nói một câu, còn là bạn bè nữa không đấy...
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Mày cố tình im lặng để tao sốt ruột đúng không! Tao nói cho mày biết, mày kiểu này là tao nghỉ chơi luôn đấy...
[Là Bàng chứ không phải Béo]: Mau lên! Nói gì đi chứ!
Hạ Minh Thâm bỏ qua mấy đoạn giữa, kéo thẳng đến đoạn mới nhất, ngữ khí của Bàng Hoa lúc này đã lộ rõ sự hoảng hốt và lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!