- Ba đề đã không qua, dựa theo quy tắc, sẽ do chúng ta ra đề. Quan chủ thẩm cười với Lý Diên Khánh:
- Ta cũng ra một vế trên, không tính quá khó, nhưng tuyệt đối cũng không đơn giản, xin nghe đề.
Vế trên là:
Dĩ trung hiếu nhân thứ truyện gia, vô đại thịnh diệc vô đại suy, tiên thế chi di mưu viễn hĩ.
Xin Lý học sinh viết xuống vế dưới, thời gian một nén nhang. Quan chủ thẩm nói với học sinh trấn Vệ Nam:
- Bởi vì công bằng, câu đối này các ngươi cũng có thể đối, đối được, ta sẽ coi như các ngươi sớm thông qua vòng ba. Đề mục này là câu đối và thư pháp, bản thân Lý Diên Khánh rất giỏi đối câu.
Hắn trầm tư một lát, liền nâng bút lên viết.
Nhạc Phi bên cạnh kích động vỗ tay:
- Đối hay! Mặc dù Diêu Đỉnh đưa lưng về họ, lại nghe được cháu ngoại tán thưởng, y lập tức buông lỏng trong lòng, biết Lý Diên Khánh đối được rồi. Lý Diên Khánh tiến lên giao liên đối.
Quan chủ thẩm không vội nhìn, mặt mỉm cười chờ học sinh trấn Vệ Nam đối vế dưới.
Một nén nhang kết thúc, từ đầu đến cuối họ không thể viết ra. Quan chủ thẩm gật đầu:
- Cho các ngươi cơ hội, nhưng các ngươi không nắm được, vậy thì không phải ta bất công. Lúc này y mới mở câu đối của Lý Diên Khánh cùng thưởng thức với hai tên quan bình thẩm, chỉ thấy vế dưới của Lý Diên Khánh là:
Vu khốn khổ gian nan hành thiện, hữu hậu đức tất hữu hậu phúc, hậu nhân chi kế thuật miễn chiên. Ba người cùng khen:
- Đối hay! Thư pháp là thể chữ Lệ, mặc dù còn chưa tới đại gia, nhưng cũng cực kỳ trôi chảy xinh đẹp, là một nét chữ tốt.
Quan chủ thẩm liên tục gật đầu:
- Táng tiếc chỉ là vòng thứ hai, nếu như là vòng thứ ba, ta cũng tính thông qua rồi.
- Đương! Y giơ chùy nhỏ, gõ một tiếng khánh. Bốn người cùng hoan hô.
Lúc này quan chủ thẩm chậm rãi nói với Hà Chấn:
- Ta ra vế trên là: Dĩ trung hiếu nhân thứ truyện gia, vô đại thịnh diệc vô đại suy, tiên thế chi di mưu viễn hĩ.
Học đường trấn Lộc Sơn đối vế dưới là:
Vu khốn khổ gian nan hành thiện, hữu hậu đức tất hữu hậu phúc, hậu nhân chi kế thuật miễn chiên.
Hà sư phụ, ngươi cảm thấy được chứ? Hà Chấn không có lời nào để nói, vế dưới của đối phương cẩn thận nắn nót, ý chí cao xa, y không tìm ra chút tật xấu nào. Ngay cả trên mặt Diêu Đỉnh cũng nở một nụ cười tươi, đệ tử này của mình quả thực có thể xưng là kỳ tài.
Vòng thứ hai, hai bên lại chiến hòa. Sau hai vòng, hai bên nghỉ ngơi một nén nhang.
Vương Quý và Thang Hoài lại chạy tới nhà xí.
Nhạc Phi giơ ngón cái lên nói với Lý Diên Khánh:
- Câu đối vừa rồi, ta thực căng thẳng! Cho rằng ngươi đáp không được, là ai dạy ngươi thế! Lý Diên Khánh nháy mắt mấy cái cười nói:
- Ta hai tuổi biết chữ, ba tuổi bắt đầu luyện chữ pháp, bốn tuổi có thể điền từ, năm tuổi có thể làm thơ, sáu tuổi đã có thể viết tiểu thuyết, nổi tiếng gần xa thôn Lý Văn, ngươi không biết sao? Nhạc Phi ngạc nhiên lắc đầu nói:
- Ta thực sự không biết, Lý Nhị còn nói ngươi từng bị ngốc –
- Nói ta đã từng là kẻ đần đúng không! Đại trí nhược ngu, hắn không hiểu! Nhạc Phi như hiểu được mà gật đầu.
Gã nghĩ tới hai câu thơ mình đọc được hôm qua:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!