Tân Phượng Vương nhậm chức, Thiên tử bắt buộc phải phái đặc sứ đến dự lễ lên ngôi của Quy Vân cung. Chức vị đặc sứ này thông thường đều do Thái tử đảm nhiệm, nếu không có Thái tử, thì đích thân Hoàng đế phải đi.
Đại khái vì các vị vương gia đều có địa vị thấp hơn Phượng Vương, mà cũng không có tư cách tham dự lễ lên ngôi Phượng Vương.
Bây giờ tân đế mới đăng cơ, căn bản không có Thái tử, Thiên Đức đế phải tự đi một chuyến.
"Thật không hiểu vì sao Thái tổ phải cho Phượng Vương địa vị cao thế làm gì!" Thiên Đức đế nheo mắt, cho địa vị cao còn chưa tính, lại chiều ra lắm tính xấu đến vậy, dĩ nhiên cần Thiên tử đích thân đến Quy Vân cung, chứ không phải Tân Phượng Vương đến hoàng cung làm lễ lên ngôi. Rốt cuộc ai là Thiên tử, ai là thần tử đây?
"Hoàng thượng bớt giận……." Thần Tử Thích không thật tâm khuyên một câu, lòng nghĩ ngươi không muốn thì không đi thôi. Có điều dựa theo tính cách của tên kia, trông cậy việc y chạy tới hoàng cung quỳ cầu lên ngôi á, chắc khả năng không lớn lắm đâu.
"Đệ đi với trẫm," Thiên Đức đế hít sâu một hơi, nhìn Thần Tử Thích, "Đệ thân thiết với Đan Y từ nhỏ, thay trẫm khuyên nhủ y, nhanh chóng phái Quốc sư đến."
Bởi vì không có Quốc sư, trong triều đã bắt đầu nghị luận xôn xao. Hoàng tộc suy thoái, chống đỡ nhiều năm qua, có một nửa phải dựa vào thần quyền. Thần tích trên đài Chương Hoa, chỉ có người Lam gia biết cách làm, mà thế hệ Lam gia chỉ nghe duy nhất mệnh lệnh của Quy Vân cung.
Đây cũng là nguyên nhân hắn nhất định phải đi Quy Vân cung.
"Thần đệ đã không gặp Đan Y nhiều năm, chỉ có tình hữu nghị chơi chung vài ngày hồi bé, sợ là không thuyết phục được." Thần Tử Thích có lòng từ chối, hắn vừa mới có đất phong, chỉ một lòng muốn dẫn tiểu tiên nữ mưu toan đi nuôi gà, không muốn tham gia mấy trò tranh chấp này.
"Ài, liệu có thuyết phục được hay không, cứ đi rồi biết." Ánh mắt Thiên Đức đế âm u nhìn Thần Tử Thích.
Người ta là Hoàng đế, cho bạn đất phong cũng có thể thu hồi lại, cái gọi là sống dưới mái hiên nhà người ta, bắt buộc không thể không cúi đầu, Thần tử Thích trước nay không thích chịu thiệt, lập tức thay đổi sắc mặt nịnh nọt: "Hoàng huynh muốn thần đệ đi, thần đệ tất phải xông pha biển lửa, phải chết cũng không chối từ."
Thiên Đức đế hài lòng gật đầu, phất tay bảo hắn lui xuống.
Thần Tử Thích đi rồi, một người đàn ông trung niên mặc áo choàng xám, đi ra từ sau bình phong.
"Ngươi có biện pháp nào khống chế Đan Y không?" Thiên Đức đế hỏi người áo xám.
Người áo xám im lặng một lát, dùng giọng khàn khàn nói: "Không có."
"Hử?" Thiên Đức đế nhíu mi, "Nếu gây chút rắc rối cho y thì sao?"
"……….. Không thể." Người áo xám vẫn lắc đầu.
Thiên Đức đế rất kinh hãi: "Đan Dương thần công lợi hại thế cơ à? Lần này ngươi theo trẫm đi Quy Vân cung, không khống chế được Đan Y, vậy chắc có thể khống chế Lam Giang Tuyết đi."
Người áo xám không khỏi run rẩy, cúi thấp đầu nói: "Chuyện này……. thứ nan tòng mệnh. Quy Vân cung chính là môn phái cấm kị của thần, không thể tiến vào nửa bước."
Tân hoàng đăng cơ, hoàng tử chưa đủ mười bốn, cũng có thể được phong vương trước, chỉ có điều vẫn chưa có đất phong riêng. A Mộc vô cùng mừng rỡ theo Thường Nga thu dọn đồ đạc, phong vương xong cậu có thể xuất cung, có thể đi theo mẫu thân đến đất phong của ca ca.
"Con ngốc không đấy! Con theo mẫu thân, ba năm nữa chắc gì Hoàng đế đã nhớ chuyện đất phong của con." Thường Nga giơ tay chọc vào ót A Mộc một cái.
"Con không cần đất phong, con chỉ cần mẫu thân với ca ca thôi." A Mộc cười tươi chỉ thấy răng không thấy mắt.
"Không cần cữu cữu nữa?" Thần Tử Thích tiến vào, nhéo cái mặt béo của A Mộc.
A Mộc ngoan ngoãn để hắn nhéo, nói nhỏ: "Vẫn muốn……nhưng mà, đệ quên mất tiêu hình dáng của cữu cữu rồi……." Nói đến nửa câu sau, không khỏi có chút ủ rũ.
Thường Nga đánh vào cái tay Thần Tử Thích, còn mình thì giơ tay qua nhéo: "Không sao, con không nhớ cữu cữu, nhưng cữu cữu chắc chắn vẫn nhớ con. Nếu hắn lo lắng cho con, nhất định sẽ đi tìm."
"Dạ!" Nghe được câu này, A mộc lại vui mừng hớn hở.
"Hoàng đế sai con đi ban sai, con không thể đi cùng hai người rồi." Thần Tử Thích cầm noãn ngọc tiểu mã mới cất trong hòm ra, áng chừng sau đó cất trong tay áo, "Con nói với Hắc Đản rồi, hai người cứ đi cùng đệ ấy đi."
"Con đi ban sai ở đâu?" Thường Nga nhíu mày, chưa đến phiên đã phải đi ban sai, Hoàng đế cũng thật biết sai sử người.
"Đi Quy Vân cung, không biết cần bao lâu nữa."
Quy Vân cung nằm ở phía tây nam, đất phong ở đông nam, xuất phát từ kinh thành đều phải đi từ hướng nam. Tới lúc rời khỏi Quy Vân cung, hắn chỉ cần đi thẳng đến Kiến Dương, sẽ gần hơn rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!