Nhìn thấy nội dung thư gửi về, sắc mặt quản sự không ngừng biến đổi, lúc này ông ta mới chợt nhớ ra, gia đình anh trai chị dâu đối xử với Thường Nga thế nào khi nàng còn sống trong nông trường.
"Tiểu tiện nhân, dám đối xử thế này với chúng ta!" Cữu mẫu tức giận giơ chân, vốn đang trông cậy Thường Nga sai người mang vàng bạc về, ai ngờ đến một cái áo cũ cũng không có, còn làm bọn họ mất sạch mặt mũi.
"Bà câm miệng." Thường Thắng đỏ bừng mặt, cướp lá thứ xoay người bỏ đi.
Hai mắt tí hí của quản sự đảo vòng quanh, vội vã ra ngoài lên xe la, chạy đến Kim Cương môn.
Trấn Cửu Như xảy ra chuyện gì, Thần Tử Thích tạm thời không biết, lúc này, cậu đang đứng trong chính điện cung Đan Dương, ôm một đống châu báu không biết cái nào tốt hơn cái nào.
Cung Đan Dương đã tu sửa xong, Đan Y dẫn Thần Tử Thích vào ở, Hoàng đế ban cho không ít đồ đạc, Hoàng hậu cùng Hoàng tử trưởng thành cũng lục tục tặng lễ.
Ngọc cổ, trang sức châu báu, xiêm y đầy đất. Thần Tử Thích sau khi nhìn thấy cảnh này liền đứng đực ra, thoáng nhìn bèn biết cái này là đồ mới, cái kia cũng thế. Đan Y nói, để cậu chọn một cái, Thần Tử Thích cái gì cũng muốn nhất thời không biết chọn thứ gì.
"Sao không có vàng vậy?" Thần Tử Thích ngó vào một cái hòm, cong mông tìm kiếm.
Đan Y ngẩng đầu từ trong sách, liếc nhìn cậu một cái, lơ luôn.
Linh Hòa đứng ở một bên trái lại không coi nổi nữa, cười tươi ngồi xổm đến cạnh Thần Tử Thích: "Điện hạ, những thứ này có giá trị hơn vàng bạc nhiều, ngài coi ngọc ấm tiểu mã đỏ như máu này xem, giá trăm lượng vàng đó."
Thần Tử Thích ngẩng đầu săm soi, bèn ôm ngọc ấm tiểu mã vào trong ngực.
"Còn cả cái này, trang sức bằng dương chi bạch ngọc, cũng giá trị trăm lượng vàng." Linh Hòa cầm ngọn đèn dương chi chạm ngọc khắc hoa mai, đưa cậu nhìn.
Thần Tử Thích lại giơ tay cướp cái đèn.
Một nén nhang sau, trong ngực Thần Tử Thích đầy ắp đồ, tựa như khỉ con tẽ ngô, cầm cái này buông cái kia. Tay xách một cái ngọc mã, cổ đeo vòng dạ minh châu, bên chân còn thả bốn thứ đồ trang trí.
Đan Y không thèm nói, mặc kệ cậu lăn qua lăn lại.
"Đây là cái gì?" Thần Tử Thích đột nhiên nhìn thất một khay đầy trân châu.
Linh Hòa với Linh Quan cùng cầm thứ đồ kia đến, hóa ra là một cái mành được xâu toàn bộ bằng trân châu. Tám sợi chỉ bạc, dùng chân trâu nhỏ bằng hạt sen xuyên vào, viên nào cũng vô cùng đều đặn, tròn vo.
"Quà Quốc sư tặng đó ạ." Linh Hòa cười nói.
Quốc sư à…..
Nói đến Quốc sư, Thần Tử Thích chợt nhớ ra, bé gà đỏ đã mất tích bấy lâu nay, cậu một mực muốn hỏi thử Quốc sư, nhưng đều không đi được.
Ngày kế hưu mộc, Thần Tử Thích tự chuồn đến cung Thái Chân. Từ nhỏ đã tự chạy loạn trên trấn, cậu cực kì nhớ đường, vội tự mò tới.
Cung Thái Chân nằm tại tiền cung, nằm cùng một nơi với Thái Cực cung giải quyết chính sự, và ngự thư phòng.
Đây là địa điểm chiêm tinh từ thời khai quốc, dành riêng cho Quốc sư các triều đại ở. Cả cung điện được xây bằng đá cẩm thạch, rất khác biệt với các cung điện xây bằng tường hồng, ngói lưu ly khác.
Trước cửa cung Thái Chân có thị vệ mặc giáp bạc, canh giữ vô cùng nghiêm ngặt. Nhìn thấy người tới, lập tức giơ trường kích ngăn cản.
"Ta muốn gặp Quốc sư." Thần Tử Thích để lộ ngọc bội chứng minh thân phận hoàng tử bên hông.
"Quốc sư không gặp hoàng tử, mời điện hạ về cho." Thị vệ biết là hoàng tử, lập tức thu trường kích, nhưng vẫn ngăn không cho vào.
Thần Tử Thích nhìn thấy có người đi vào thông báo, liền không chịu đi. Không lâu sau, một người hầu che mặt đi ra, khẽ nói: "Quốc sư mời Thất hoàng tử điện hạ đi vào."
Đám thị vệ có chút kinh ngạc, nhưng vẫn không nói gì, trực tiếp để Thần Tử Thích tiến vào.
Trong cung Thái Chân có rất nhiều cây hòe nhỏ, thoạt nhìn hình như có quy luật, chỉ có điều Thần Tử Thích nhìn không hiểu. Đi trên con đường quanh co vòng vèo cùng người hầu, ước chừng một khắc, mới ra khỏi cánh rừng.
"Điện hạ, mời." Người hầu dừng chân trước cửa đại điện, tỏ ý tự Thần Tử Thích vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!