Chương 2: (Vô Đề)

"Ọe——" Miệng Thường Gia Bảo bị nhét đầy lòng gà, thứ mùi tanh hôi lập tức tràn ngập mũi miệng, chấy nhầy dinh dính làm thằng nhóc liên tục nôn mửa.

"A——" Cữu mẫu không ngờ Thường Thích sẽ làm vậy, hét to một tiếng, vội vàng kéo thằng con qua vỗ lưng, "Mau nôn ra, mau mau!"

Mẫu thân của Thường Thích nghe thấy tiếng hét, xỏ hài từ trong phòng đi ra ngoài. Tuy rằng chỉ mặc váy vải thô, đầu cài trâm gỗ mận gai, sắc mặt tái nhợt, cước bộ phù phiếm, song cũng khó dấu được vẻ mĩ lệ của nàng.

Cũng bởi vì quá xinh đẹp, ngoại tổ mẫu của Thường Thích mới khăng khăng đặt tên khuê nữ nhà mình là Thường Nga, ý nói nữ nhi sánh bằng tiên nữ trên cung trăng. Thường Thích cũng vẫn luôn cho rằng mẫu thân của cậu chính là tiên nữ trên trời!

"Làm sao vậy?" Thường Nga nhanh chóng đẩy Thường Thích ra trước khi bị tẩu tử ra tay, một tay kéo nhi tử đến bên người, chất giọng trong veo cùng nghiêm túc hỏi, "Lại gây ra họa gì rồi sao?"

"Biểu đệ muốn ăn gà con mua, con liền cho nó nếm thử." Thường Thích mặt cực kì vô tội nói.

"Thằng nhóc ranh này, nhét đầy lòng gà vào miệng biểu đệ nó, cái thứ ô uế bẩn thỉu như vậy, ăn phải chỉ có nước đi tả đấy!" Cửu mẫu cầm cái gáo múc nước, để biểu đệ súc miệng, lúc này mới có thời gian quở trách Thường Thích, bà ta cầm lòng gà Thường Gia Bảo nôn đầy đất, định cho Thường Thích ăn, "Mày tự nếm đi! Tự đi mà nếm!"

Thường Nga nhíu mày, kéo đứa con lùi sau một bước.

"Đã thông dâm cùng người ta thì chớ thế mà còn sinh ra thằng con hoang, lại còn nâng niu như  bảo bối nữa, giờ nó quay ra bắt nạt nhi tử của ca ca, chậc chậc…." Nàng dâu Trương gia cách vách khoanh tay xem náo nhiệt,  phát ra tiếng chậc chậc.

"Đúng vậy, là ta thì đã bóp chết thằng con hoang kia rồi đi nhảy sông cho xong. " Mẹ chồng của nàng ta cũng bĩu môi nói bóng gió ở bên cạnh.

Người Trương gia có quan hệ rất tốt với cữu mẫu, bình thường không ít lần ghé qua cùng xỉa xói.

"Ọe——" Thường Gia Bảo vốn mới ngừng nôn, nhìn mẫu thân nhặt lòng gà, lại nhịn không được ói tiếp.

Thường Nga cắn chặt răng, giơ tay hung hăng đánh mông Thường Thích: "Thằng nhóc này, sao con không nghe lời thế hả! Con có người cha quý nhân, không biết lúc nào tới đón hai mẹ con chúng ta, con lại gây chuyện như vậy, biết sống thế nào đến lúc ấy đây! Nói bao nhiêu lần rồi, phải nhường nhịn đệ đệ, sao con cứ không nghe lời thế!"

Vừa nói, vừa đánh, bàn tay phát ra tiếng "bộp bộp bộp" trên quần áo. Giọng nói của Thường Nga có chút the thé, giờ phú này lại kêu to, hàng xóm láng giềng đều nghe thấy rõ ràng.

Người Trương gia rụt lại, sớm biết cha Thường Thích là quý nhân, mà tại dạo này Thường Nga không nhắc đến, nên bọn họ cũng quên mất.

Trong khoảnh khắc bàn tay đập vào người, Thường Thích sững một lát, sau đó "Oa" một tiếng bật khóc. Tiếng khóc cực kì thê lương, làm cữu mẫu phải giật nảy mình.

Thấy đứa bé gào khóc đáng thương, hàng xóm đều có chút không đành lòng. Khâu đại nương ở đối diện đi ra khuyên giải: "Nương tử Thường gia à, đừng đánh nữa, đứa bé nhỏ thế này, không chịu nổi đâu!"

Trường Thích có tướng mạo rất đẹp, nước mắt từng giọt tí tách rơi xuống, khóc đến mắt mũi đỏ bừng, làm người ta phải đau lòng.

Rất nhiều hàng xóm đều chạy ra khuyên, vừa hay cữu cữu Thường Thích trở về, nhìn trước cửa nhà mình tụ lại một đám người, vội vàng tiến lên hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Kể ra cũng lạ, Thường Nga có bộ dạng xinh đẹp tựa thiên tiên, nhưng ca ca nàng lại cao lớn thô kệch, thậm chí còn hơi xâu xấu, nhìn thế nào cũng không giống huynh muội ruột thịt.

"Thường Thắng về rồi đấy à, nhanh nhanh khuyên nhủ muội muội cháu đi, đợi lát nữa sẽ đánh con mình chết mất, nàng dâu của cháu vẫn không chịu tha thứ này!" Khâu đại nương đã bắt đầu tức giận.

Khâu đại nương chính là vợ của Khâu lão cha. Khâu lão cha có địa vị rất cao trong nông trang, mọi người đều có chút kinh sợ với bà.

"Nương con sai rồi… hức hức…." Thường Thích còn liên tục gào khóc, rất là đáng thương.

Thường Thắng nhìn cháu ngoại trai thảm thương hết sức, lại nhìn vẻ mặt vênh váo hung hăng của vợ mình, hàng xóm chung quanh còn đang chỉ trỏ, không nén được cơn giận. "Được rồi được rồi, đường ồn nữa!" Giơ tay kéo muội muội ra, quay đầu quở trách vợ mình. "Ngày nào cũng chỉ biết kiếm chuyện gây sự, chưa thấy mất mặt hay sao?"

Thường Nga không nói nữa, lôi kéo Thường Thích đang thút tha thút thít trở về phòng mình.

Tiến vào phòng, đóng cửa lại, Thường Nga nhìn Thường Thích còn chảy nước mắt, không khỏi liếc mắt xem thường, khẽ chọc vào ót cậu: "Thôi đi, nhóc thối, còn giả bộ!"

Thường Thích chớp chớp mắt, thoáng nhìn qua cửa, giơ tay lau sạch nước mắt cùng tro bụi, làm khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn hề hề, nhìn lại càng đáng thương, chẳng qua nét bi thương trên mặt đã biến mất, cười hì hì đem nửa con gà lên: "Chúng ta hầm canh gà đi!"

"Chỉ biết ăn thôi!" Thường Nga lườm cậu, cầm bố khăn vắt nước, chà lau xoạt xoạt khuôn mặt Thường Thích như lau bàn.

Thường Thích ngẩng mặt, để mẫu thân lau cho mình.

"Người bị bệnh, phải ăn bổ một chút…" Thường Thích giọng hờn dỗi nói, thấy mẫu thân không lên tiếng, liền nói một câu không đầu không đuôi, " Đợi con lớn thêm tí nữa, sẽ mang người đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!