Chương 16: (Vô Đề)

Giọng hát của Linh Hòa cực kì êm tai, khúc hát ru gây buồn ngủ vô cùng, Thần Tử Thích mơ mơ màng màng nghĩ, vì sao trẻ con lại ngủ trên cây, bay qua vực vậy? Còn chưa nghĩ ra, đã rơi vào mộng đẹp.

Trong giấc mơ, cậu nhìn bản thân mọc cánh, bay qua vách núi ngắm phong cảnh. Nghe tiếng gió gào thét bên tai, hơi nóng kề sát trên ngực, Thần Tử Thích thấy hơi khó chịu, muốn dùng sức vỗ cánh bay qua vách núi, kết quả đôi cánh đột nhiên không chịu sai khiến, cứ thế rơi thẳng xuống.

"A!!!!!!" Thần Tử Thích lập tức bừng tỉnh, đờ đẫn một lát, dụi dụi mắt. Ánh nắng ngoài cửa sổ len lỏi, chiếu lên gối đầu giường ngọc.

Hình như thiếu cái gì đó thì phải? Thần Tử Thích cố nghĩ, coi qua một lượt, mới chợt nhớ ra, Thế tử Phượng Vương chạy đâu rồi?

Dùng tay vén nhẹ chăn mỏng trên người, liền nhìn thấy cái tên mặc nội sam băng tàm ti này, đang co lại bên cạnh, khuôn mặt áp sáp vào ngực mình, bởi vì lúc xốc chăn có chút lạnh, tên này còn dụi vào gần hơn.

Thần Tử Thích: "……"

Thảo nào ông đây nằm mơ bị ngã, bốn cái chân quấn quýt như bánh quai chèo thế này, không bay nổi cũng phải thôi!

Giơ tay kéo lỗ tai Đan Y, Thần Tử Thích học theo gà trống gáy: "Ò ó o, dậy đê."

Đan Y đập cái tay dám to gan kéo lỗ tai mình, mở mắt, lập tức thấy một mảnh da thịt trắng nõn đập vào mắt, trên đó còn có hai quả anh đào hồng nhạt nhỏ xinh, đột nhiên y bỗng hơi hơi đói bụng. Ngơ ngác mất một lúc, mới nhận ra đây là cái gì, vội vàng thả cái tay đang ôm eo người ta ra.

"Đan Y à, sao ngươi giống gà con thế, ngủ mà cứ thích rúc vào người á." Thần Tử Thích bật cười, tên này coi bộ nghiêm túc ghê lắm, ai biết có tướng ngủ này.

Đan Y ngồi dậy, có chút xấu hổ, mím chặt môi không nói.

Thần Tử Thích phủi mông bò dậy, nghiêng đầu nhìn y: "Ối dồi ôi! Tai đỏ hết rồi kìa, người là cô nương à? Da mặt mỏng ghê, ha ha ha ha ha ha…."

Nghe thấy lời này, khuôn mặt của Đan Y đều đỏ bừng, thẹn quá hóa giận lườm Thần Tử Thích, đẩy cậu, nhảy xuống giường.

Linh Hòa ngồi bên giường, cố nhịn cười, lấy quần áo đã chuẩn bị sẵn cho Thiếu chủ mặc.

Ăn xong điểm tâm, hai người cùng đi đến điện Xuân Hi. Bởi vì chuyện sáng nay, Đan Y chẳng thèm nói chuyện cùng Thần Tử Thích, cả bữa cơm đều lặng im đến đáng sợ, cũng không nói lời nào suốt cả quãng đường đến điện Xuân Hi.

Thần Tử Thích chân ngắn lẽo đẽo đằng sau Đan Y, gãi gãi đầu nhìn bóng lưng y. Trước đây chơi với mấy đứa trẻ ở trấn Cửu Như, chỉ toàn cãi nhau ầm ĩ, cười nhạo nhau, không phục thì đánh một trận, chứ đối diện với Đan Y cao quý tao nhã, thì có vẻ  không xài được mấy chiêu này.

Bước nhanh hai bước, chặn Đan Y lại, Thần Tử Thích xoay người, đối mặt cùng Đan Y.

"Làm chi?" Đan Y nhìn cậu, không hiểu nói.

Thần Tử Thích cố lùi bước, đưa hai tay nhỏ ra sau lưng, thân mình lắc lư theo bước chân, coi bộ như xin lỗi: "Này…. sao ngươi không dắt ta theo?"

Giọng nói mềm mềm êm ái, ai nghe thấy cũng không tức giận nổi.

"Đường này đi dài quá….." Thần Tử Thích giơ tay ra dấu, ngoảnh đầu nhìn đằng trước, bước nghiêng ngả, gót chân vấp phải khe đá, sắp ngã sấp tới nơi.

Đan Y bước một bước xông tới, kéo áo cậu lôi về. Hai người đứng tại chỗ, mắt nhìn nhau.

Thần Tử Thích chớp chớp mắt mấy cái với y.

Đan Y chần chừ một lát, lòng bày tay hướng về trước, nắm lấy cái tay đối phương.

"Khì khì….." Thần Tử Thích nhanh nhẹn đưa tay lên, cầm chặt bàn tay ấm áp kia.

Chút xích mích nho nhỏ, cứ vậy mà chấm dứt, hai người tay nắm tay, cùng đi đến điện Xuân Hi.

Cung Thanh Vân nằm ở vị trí khá hẻo lánh, đường đến điện Xuân Hi phải đi qua một con đường rất dài, hai bên đều là tường cao. Thường ngày, Thần Tử Thích luôn cảm thấy chúng thật đáng sợ, nên toàn nhanh chân bước đi. Hiện giờ, có người bạn đồng hành bên cạnh, trái lại cảm thấy thật thú vị.

"Ngươi nói coi tường này cao bao nhiêu?" Thần Tử Thích chỉ vào tường đá phải ngửa đầu mới có thể nhìn thấy đỉnh.

"Ba trượng bảy thước." Đan Y nói cực kì chuẩn xác.

"….." Thần Tử Thích quay đầu nhìn y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!