Chương 46: Vô Tình Mang Đi

Tim chợt ngừng nửa nhịp, Vân Ly ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt anh.

Mấy giây này, vẻ mặt bình tĩnh kiềm chế của anh có chút thay đổi.

Cái tay đang phủi tuyết cho cô dừng một chút, bỗng nhiên ấn nhẹ vào gáy cô.

Vân Ly còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị anh nhẹ nhàng ôm vào trong ngực.

Không khí vừa ướt lại vừa lạnh, khí lạnh thấm vào làn da trần trụi.

Vốn dĩ gò má đã lạnh cóng đến mất đi tri giác.

Nhưng lúc này, Vân Ly lại như thể đang vây quanh bếp lửa ấm áp, khí nóng truyền tới từ sát cơ thể.

Cô nâng cằm lên, có thể nhìn thấy đường cong rõ ràng trên vành tai anh.

Bên tai là tiếng tim đập của anh.

Hình như...! cũng rất nhanh.

Vân Ly vùi đầu vào ngực anh, ôm lại anh.

Cảm nhận được sự đáp lại của cô, cánh tay của Phó Thức Tắc siết chặt hơn một chút, giống như đang ôm lấy báu vật cực kì quý giá.

Cũng không chú ý xem đã qua bao lâu, khi hai người buông tay, dường như phần đỏ ửng vì lạnh trên má Vân Ly đã tràn ra sau tai.

Phó Thức Tắc nhìn xuống cô, tay anh tự nhiên di chuyển xuống dọc theo cánh tay cô.

Cho dù có mặc áo khoác dày thì Vân Ly cũng có thể cảm nhận được sự di chuyển của ngón tay anh, sau đó, tay phải của cô được anh nắm lấy.

Anh hiểu rõ sân bay Nam Vu, dắt tay Vân Ly ra chỗ đỗ xe, mở cửa ghế phụ ra cho Vân Ly.

Anh ngồi về chỗ điều khiển, thuận theo tự nhiên mà tiến lại gần thắt dây an toàn cho cô.

"Anh định về nhà luôn à?"

Phó Thức Tắc mở miệng: "Vẫn còn sớm."

Nghe có vẻ là chuẩn bị ở bên cô một phen, tâm trạng của cô rất vui sướng, cô ngồi ghế phụ nghịch điện thoại.

Không ít bạn bè trong giới đăng video tuyết đầu mùa ở Nam Vu, đa phần là quay ở chỗ mình ở.

Cô thuận miệng hỏi: "Nhà anh ở đâu vậy?"

Phó Thức Tắc: "Ba mẹ anh ở Bắc Sơn Phong Lâm, anh vẫn ở Giang Nam Uyển."

Bắc Sơn Phong Lâm á?

Khi Vân Ly lướt trạm E thì đã nhìn thấy đánh giá nhà cửa ở Bắc Sơn Phong Lâm, đó là khu chung cư hạng sang có tiếng ở thành phố Nam Vu.

Cô lặng lẽ bật điện thoại lên, tìm kiếm Giang Nam Uyển, ở trung tâm thành phố Nam Vu, là nhà cổ vào những năm chín mươi, nhưng vị trí địa lý đắc địa và nguồn tài nguyên giáo dục, y tế khiến nó có giá trị xa xỉ.

"..."

Cô im lặng trong chốc lát, nhớ lại bản thân, hồi bé, điều kiện kinh tế trong nhà không khá giả gì, sau khi Vân Vĩnh Xương mở trường dạy lái xe thì mới dư dả hơn rất nhiều.

Cho dù là thế, căn hộ ở Tây Phục kia cũng chỉ mới trả hết nợ vào mấy năm trước.

Vân Ly không hề có loại cảm giác sung sướng khi tìm được con cháu nhà giàu, mà còn ngược lại, điều kiện kinh tế của hai gia đình chênh lệch khiến cho cô cảm thấy hơi áp lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!