Chỉ là vì thích thôi sao?
Tào Tuấn Nghiêm không phải chưa từng nghĩ đến khả năng đó.
Nhưng suốt tám năm qua, thái độ nửa lạnh nửa nóng của Văn Quân Hà, thêm vào sự dung túng hắn dành cho bạn bè khi họ bàn tán sau lưng Bạch Ly, khiến Tào Tuấn Nghiêm luôn cho rằng Bạch Ly chỉ là kẻ bám riết không buông. Cũng vì vậy mà hắn tin chắc rằng, dưới đủ loại áp lực từ bên ngoài, sớm muộn gì Văn Quân Hà cũng sẽ chia tay với Bạch Ly.
Thế nhưng bây giờ, hắn lại có chút nhìn không thấu nữa.
Bạch Ly đã trốn tránh rất xa, rất kín, vậy mà vẫn không thoát được cái bóng dai dẳng của Tào Tuấn Nghiêm.
"Rốt cuộc anh muốn gì?" Bạch Ly có thể nhẫn nhịn với Văn Quân Hà, nhưng không có nghĩa là cũng nhẫn nhịn với người khác. "Nếu tôi thật sự làm anh chướng mắt, anh có thể coi như không thấy tôi. Tôi cũng có thể đi thật xa. Nhưng anh cứ phải tự chui tới trước mặt tôi, ngoài hai chữ tự rẻ rúng, tôi không tìm ra lý do nào khác."
Mặt Tào Tuấn Nghiêm tái đi trong chốc lát vì bị mắng, sau đó hậm hực nói, "Tôi tới chỉ để nhắc cậu, đừng uổng công phí sức nữa. Dù cho Tống Hân không quay về, cậu cũng chẳng thể đi với Quân Hà đến cùng."
Bạch Ly ừng ực uống liền mấy ngụm đồ lạnh, trong đầu thoáng trống rỗng. Cái lạnh ấy như bóp chặt lấy trái tim, cũng khiến đại não cậu tê dại cứng ngắc.
Đương nhiên cậu sẽ không nói với Tào Tuấn Nghiêm rằng điều cậu muốn nhất bây giờ chính là chia tay. Nhưng cậu thật sự quá ấm ức, cũng quá tủi thân, thế nên giọng nói tuy bình thản, nhưng vẫn hơi run, "Tôi biết rồi, anh yên tâm đi."
Tào Tuấn Nghiêm sững lại, hỏi cậu có ý gì.
"Không có ý gì cả." Bạch Ly nói.
Ánh đèn lờ mờ nơi góc phòng hắt xuống gương mặt Bạch Ly một lớp sáng mỏng manh, khiến cậu trông yếu ớt dễ vỡ, như thể chỉ cần khẽ chạm là sẽ tan rã ngay lập tức.
Tào Tuấn Nghiêm ngây người nhìn, một lúc lâu mới rời mắt được.
Đến khi hắn chợt nhớ ra mục đích ban đầu của mình còn chưa đạt, liền mở miệng nói câu đã chuẩn bị từ lâu, "Có một chuyện phải cho cậu biết, để cậu có chuẩn bị. Chú Văn đã bắt đầu tìm đối tượng kết hôn cho Quân Hà rồi. Nó 26 tuổi rồi, chắc chắn phải cưới trước tuổi 30."
"Nhà họ Văn mắt nhắm mắt mở dung túng để cậu ở bên cậu ta mấy năm nay, là bởi vì Văn Quân Hà đã cam đoan với cha mẹ."
Hắn dừng một chút, quan sát vẻ mặt dần cứng lại của Bạch Ly, rồi tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, "Muốn biết cậu ta đã hứa thế nào không?"
Tim Bạch Ly chợt siết lại. Chỉ cần nhắc đến cha mẹ Văn Quân Hà, cậu vẫn luôn như ngồi trên đống lửa. Bởi vì ngay từ đầu, cha mẹ hắn đã từng tìm đến cậu.
Văn Phổ và Giang Tâm vốn rất phản đối đứa con trai duy nhất của mình ở bên một người đàn ông. Nên ban đầu đã có ý can thiệp.
Giang Tâm từng hẹn riêng Bạch Ly ra ngoài, buổi chiều hôm ấy hai người chỉ uống cà phê, không có kiểu câu "cho cậu năm triệu, lập tức rời xa con trai tôi".
Trong khoảng khắc nhàn nhạt đó, bà lại cho Bạch Ly thấy sự xa hoa của trang viên nhà họ Văn, những mối quan hệ hào nhoáng, cùng cách sống mà cậu vĩnh viễn không tưởng tượng nổi.
Còn những gì Bạch Ly cho là xa vời không thể chạm tới, đối với Văn Quân Hà lại chỉ là chuyện thường ngày.
Giang Tâm rất giỏi điều khiển lòng người. Những điều ấy có thể không tác động với kẻ khác, nhưng với một người như Bạch Ly, người có lòng tự tôn mạnh mẽ, giữ chặt nguyên tắc và đạo đức riêng thì khi đã thấy rõ khoảng cách, tất nhiên sẽ cẩn trọng mà cân nhắc tương lai với Văn Quân Hà.
Hành động của Giang Tâm chẳng khác nào vạch một hố sâu không thể vượt qua ngay trước mắt Bạch Ly.
Nhưng sau đó, Văn Quân Hà nhanh chóng xuất hiện. Hắn không vội vàng, cũng chẳng hề tỏ ra khó chịu khi mẹ mình đưa Bạch Ly đi. Hắn chỉ ngồi cùng cậu, uống cốc cà phê trước mặt.
Giang Tâm khéo léo rút lui. Bà hiểu con trai mình, cũng hiểu thái độ ẩn giấu sau sự im lặng kia.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên Bạch Ly cảm thấy hoang mang bất lực. Trên đường rời khỏi nhà họ Văn trở lại trường, Văn Quân Hà chỉ nói một câu, "Không sao đâu, về sau họ sẽ không quản nữa."
Quả nhiên, cha mẹ hắn từ đó không can thiệp thêm. Bạch Ly không biết hắn đã nói gì với họ. Cậu từng hỏi một lần, nhưng Văn Quân Hà không muốn trả lời, thế là dừng lại ở đó.
**
Suy nghĩ của Bạch Ly kéo trở về hiện tại. Cậu biết Tào Tuấn Nghiêm chẳng có lòng tốt, dứt khoát đáp, "Tôi không muốn biết."
"Không muốn biết cũng phải nghe tôi nói xong đã." Tào Tuấn Nghiêm chắn ngay trước mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!