Chương 63: Ngoại truyện

Văn Quân Hà tỉnh lại trong cơn đau đầu dữ dội.

Cơ thể chao đảo, đầu óc quay cuồng, một mùi da thuộc lẫn với hạt thơm xe hơi xộc vào mũi. Hắn mất vài giây mới nhận ra, mình đang ngồi trong chiếc Cullinan.

Chiếc xe rõ ràng đã lâu không được lái, sao hôm nay lại được đưa ra ngoài, hơn nữa còn phảng phất mùi da mới thay? Văn Quân Hà cau mày, quay sang nhìn người bên cạnh.

Bạch Ly đang nhắm mắt, đầu nghiêng dựa vào cửa kính xe, hơi thở nhẹ, chẳng biết đã ngủ bao lâu.

Văn Quân Hà nhìn hồi lâu, rồi khẽ khàng đưa tay đỡ vai cậu, để cậu tựa xuống đùi mình, như vậy ngủ sẽ thoải mái hơn. Sau đó, hắn hạ giọng dặn người lái, "Chạy chậm thôi."

Người lái "ừm" một tiếng.

Âm thanh ấy rất nhẹ, nhưng Văn Quân Hà lập tức nhận ra chỗ bất thường.

Hắn gọi một cái tên, giọng mang ý nghi hoặc. Người lái kính cẩn đáp lại "Là tôi".

"Sao lại là anh lái xe?" Văn Quân Hà hỏi.

Câu hỏi này khiến tài xế thoáng sững sờ, quay nghiêng chút mặt, dường như không biết giải thích thế nào, chỉ đành đáp, "Là tôi lái."

Người này vốn là lái xe của nhà họ Văn, từng phụ trách đưa đón hắn khi còn học đại học. Sau khi tốt nghiệp, hắn không dùng nữa, đổi sang tài xế công ty.

Văn Quân Hà nhắm mắt, cố gom lại đầu óc đang rối loạn.

Rõ ràng mới đây thôi, hắn và Bạch Ly còn ở tiệc đính hôn của Tạ Từ. Hắn uống mấy chén rượu, nhưng chưa say đến mức mơ hồ. Lúc ra về, hai người lên xe hắn còn dặn Tiểu Trần lái ra biển, muốn cùng Bạch Ly ngắm hoàng hôn, tiện tiêu rượu.

Kết quả, hắn lại ngủ thiếp đi. Ngủ một giấc thật dài, mơ hồ hỗn loạn, đầu đau như búa bổ. Tỉnh dậy, hắn chẳng còn nhớ đã mơ thấy gì.

Sau khi trả lời, tài xế tập trung lái xe. Mấy phút trôi qua, trong xe vẫn yên ắng. Xe rẽ vào một khúc, phía trước chính là căn hộ của hắn.

Lúc này, Văn Quân Hà lại hỏi, "Bây giờ là ngày nào?"

Tài xế đáp, "Thứ bảy."

Thật ra không cần trả lời, hắn cũng đã biết, chuyện này có vấn đề.

Chiếc Cullinan mới mua, người tài xế cũ, ngoài cửa sổ là vầng trăng tròn treo cao, còn trong lòng hắn, Bạch Ly mặc chiếc hoodie xám in hoa văn...

Thời gian đã quay ngược, trở lại một buổi tối nào đó, ngay trước khi hắn tốt nghiệp năm tư đại học.

Văn Quân Hà ngồi cứng người trên ghế, thử đủ mọi cách xác nhận đây không phải mơ, mà là thực tại.

Bọn họ vừa dự một buổi tiệc, do Tạ Dương con út nhà họ Tạ rủ rê, chứ không phải tiệc đính hôn của Tạ Từ. Họ chơi đến hơn một giờ sáng mới về. Thật ra cũng chẳng thể gọi là "cùng chơi", cả buổi hắn bận trò chuyện, đánh bài với đám bạn; Bạch Ly ngồi ở góc nào, làm gì hắn chẳng buồn để ý.

Những bức tường ký ức tưởng chừng đã bị phong kín phủ một tầng bụi nay đột ngột bị phá vỡ, tiếng ầm ầm dội sát tai, tràn đến trước mắt.

Bàn tay Văn Quân Hà run rẩy, hắn lôi điện thoại từ túi ra, là mẫu điện thoại cũ đã nhiều năm trước. Mở màn hình, quả nhiên hiện ra một ngày tháng khiến người ta khó tin.

Hắn không biết rốt cuộc là thân thể quay về hay chỉ có ý thức, nhưng hắn đã trở về. Trở về mà không có gì báo trước, vào đúng cái đêm đã đè nặng tâm trí hắn suốt nửa đời về sau, là thời khắc mà hắn từng muốn đổi bằng cả mạng sống cũng không quay về được.

Hắn cúi đầu nhìn Bạch Ly, nhìn từng chút từng chút một, đến cả một tấc da, lỗ chân lông cũng không bỏ sót.

Bạch Ly ngủ không ngon giấc, trên khuôn mặt trẻ con còn vương nét non nớt, gò má hơi tròn, tóc mái che trán, hai tay kẹp sát vào mặt, môi bị đè ra một chút, trông vừa ngây thơ vừa đáng thương.

Tóc mái được nhẹ nhàng vé sang một bên, một mảng đỏ bầm lớn, đâm vào mắt Văn Quân Hà.

Lúc ra khỏi cửa tối nay vẫn chưa có dấu vết đó, nhưng bây giờ đã có. Nó từ đâu mà đến, hắn là người rõ nhất.

Hắn dán mắt nhìn, tiếng hít thở nghẹn lại, trong ngực cuồn cuộn như có gì muốn vỡ tung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!