Chương 6: Có lẽ chỉ vì thích thôi

Rốt cuộc Văn Quân Hà đã làm chuyện tồi tệ đến mức nào, Tống Hân không đoán ra được. Việc Văn Quân Hà chịu nói ra một chút bối rối trong tình cảm với bạn bè, đã đủ khiến người khác bất ngờ rồi.

Chỉ sau vài lần tiếp xúc ngắn ngủi, Tống Hân đã nhận ra, người vốn quen bất động như núi là Văn Quân Hà, nhưng khi đối diện với Bạch Ly lại trở nên đầy cảm xúc.

Trái tim Tống Hân chùng xuống, cả người như bị đả kích, từ thái độ và lời nói của Văn Quân Hà, y nghe ra nhiều điều hoàn toàn khác với những gì truyền miệng. Có lẽ ngay cả bản thân Văn Quân Hà cũng chưa chắc đã hiểu rõ những cảm xúc ấy.

Nhưng y vẫn muốn thử thêm một lần nữa. Bởi vì từ bỏ một người mà mình thích, thật sự rất khó.

Tối hôm đó, An Vũ Vi làm chủ, nói là để mừng Tống Hân hồi phục, tổ chức một bữa tiệc xuất viện. Lần này chỉ có vài người bạn chơi thân từ nhỏ, không có người ngoài.

Không ngờ Văn Quân Hà lại dẫn cả Bạch Ly đến.

Mọi người thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng khôi phục sắc mặt bình thường. An Vũ Vi bước ra chào hỏi, khách khí bắt chuyện với Bạch Ly. Người khác thì hời hợt, chỉ coi cậu như một bạn đi cùng mà Văn Quân Hà mang tới.

Tìm được cơ hội, An Vũ Vi ghé lại, hỏi nhỏ Văn Quân Hà, "Sao lại mang cậu ta tới? Hôm nay vốn dĩ không có người ngoài mà."

Văn Quân Hà chỉ nói một câu, "Cậu ấy không phải người ngoài."

An Vũ Vi suýt rớt tròng mắt. Hắn liếc Văn Quân Hà đang cầm nước trái cây đi về phía Bạch Ly, lại nhìn Tống Hân không xa kia, đang trò chuyện cùng bạn bè nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn hướng về Văn Quân Hà. Trong lòng An Vũ Vi nghĩ, phen này chắc chắn có chuyện hay để xem.

Có lẽ vì hôm nay thái độ của Văn Quân Hà đối với Bạch Ly coi như chăm sóc và để tâm, mọi người không còn hắt hủi cậu như trước, nhưng cũng chẳng quá nhiệt tình. Nói trắng ra, thái độ của họ đối với Bạch Ly, phụ thuộc vào thái độ của Văn Quân Hà với cậu.

Bạch Ly thì đã chẳng để tâm nữa, lạnh nhạt nhìn cảnh mọi người chén tạc chén thù, chỉ thấy mình hoàn toàn lạc lõng, trong mắt người khác chẳng qua là một trò cười.

Mà giờ đây, trò cười này còn phải dè dặt nhẫn nhịn, tính toán đường lui khỏi mối tình vốn đã không còn hy vọng.

Tống Hân cầm ly rượu đi tới, đứng cạnh Bạch Ly, khách khí mà lễ độ bắt chuyện, "Bạch Ly, xin lỗi nhé, chuyện lần trước hiểu lầm cậu. Tôi thay mặt Tào Tuấn Nghiêm xin lỗi cậu."

Lời Tống Hân nói thẳng thắn, không vòng vo, cũng không có ẩn ý gì khác, chỉ là muốn giải quyết chuyện đó.

Bạch Ly cũng coi như có lễ độ, đáp, "Không sao."

Tống Hân mỉm cười, mặc bộ âu phục màu trắng ngà, đứng đó như ngọc thụ lâm phong, quả thật phong lưu tuấn nhã, hiếm có ai bì kịp. Bạch Ly nghĩ, mình lấy gì để so với một "bạch nguyệt quang" như thế? Dùng tám năm thanh xuân ư?

Cậu không rõ vì sao Văn Quân Hà lại khăng khăng đưa mình đến đây. Trước nay những cuộc tụ tập bạn bè kiểu này, hắn chưa bao giờ dẫn cậu theo. Nếu chỉ vì để Tống Hân có cơ hội xin lỗi, thì thật sự không cần thiết.

Trước khi ra cửa, Văn Quân Hà bất ngờ bắt cậu thay đồ đi cùng, không hề báo trước.

Bạch Ly nhẹ giọng hỏi, "Có thể không đi không?"

Văn Quân Hà chỉ nói, "Đi thôi." Giọng tuy nhẹ, nhưng không cho phép phản đối.

Bạch Ly nghĩ, được thôi, đi thì đi. Bị châm chọc nhiều năm như thế rồi, nhiều thêm một lần cũng chẳng khác gì. Cậu hạ quyết tâm, mặc kệ thế nào cũng được, dù sao cơ hội để chịu mất mặt cũng chẳng còn nhiều.

Thực ra, Bạch Ly từng cố gắng hòa nhập vào vòng bạn bè của Văn Quân Hà, nhưng chỉ một năm đầu đã bị mắng đến đầu rơi máu chảy. Người quanh Văn Quân Hà đa số là con nhà châm anh thế phiệt ở Bình Châu, nếu ví như chuỗi thức ăn, họ đều ở tầng cao nhất, kém nhất cũng là tầng dưới khoảng một chừng rất nhỏ. Một kẻ xuất thân bình thường như Bạch Ly, tất nhiên không lọt được vào mắt họ.

Hơn nữa, trong mắt bọn họ, Văn Quân Hà rồi sẽ kết hôn, Bạch Ly chẳng qua chỉ là một bạn giường cố định mà thôi, còn tình cảm, là thứ không đáng giá nhất.

Khác biệt quan điểm, khác biệt xuất thân, tất nhiên không thể hòa nhập.

Dù Văn Quân Hà khác biệt đến đâu, hắn cũng khó tránh bị vòng tròn bạn bè ảnh hưởng. Chỉ có điều, hắn có một điểm tốt, hắn không lăng nhăng. Bạch Ly đã nghĩ thông, muốn ở bên hắn, chỉ có thể thỏa hiệp và chấp nhận. Sau này, hai người mỗi người một vòng tròn riêng, không can dự lẫn nhau là được.

Trong đầu Bạch Ly loạn như tơ vò, ánh mắt nhiều lần thất thần.

Hai người đứng ở góc khuất, nói chuyện vài câu đơn giản. Bạch Ly xuất phát từ phép lịch sự mà hỏi han sức khỏe Tống Hân, đối phương cũng cảm ơn.

Sau đó có chút im lặng.

Hai người cúi đầu uống rượu, không để ý ánh mắt hóng chuyện xung quanh đang dần dồn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!