Hai người ngồi xem ti vi một lúc, thấy đã hơn chín giờ tối mà vẫn chưa chịu về, vậy thì chắc chắn là có chuyện muốn nói.
Quả nhiên, Bạch Ly gọi cha mẹ ra phòng khách, mặt hơi ngượng ngùng nhưng vẫn trịnh trọng tuyên bố, cậu và Văn Quân Hà đã quay lại với nhau.
Văn Quân Hà hiếm thấy có vẻ khẩn trương lộ rõ đến thế. Hắn ngồi thẳng lưng, trán rịn chút mồ hôi. Mẹ Bạch thấy thế còn quan tâm hỏi có phải nóng quá không, hắn vội xua tay nói không sao.
"Chú, dì, con muốn kết hôn với Tiểu Bạch." Vừa mở miệng, Văn Quân Hà đã đi thẳng vào chủ đề, "Muốn xin hai người cho phép ạ."
Cha Bạch và mẹ Bạch nhìn nhau, đều có chút kinh ngạc.
Văn Quân Hà hít sâu, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp đặt lên bàn trà.
Bạch Ly nghi hoặc nhìn sang, "Đây là gì thế?"
Trong kế hoạch "công khai" ban đầu, vốn không có tiết mục này.
"Trong này gần như là toàn bộ giấy tờ chứng minh tài sản của con." Văn Quân Hà mở hồ sơ, lần lượt lấy ra.
Bạch Ly cầm lên lật vài tờ, bất động sản, cổ phiếu, quỹ, thậm chí còn có vàng ghi sổ, trái phiếu chính phủ, tất cả được liệt kê chi tiết kèm bản đánh giá chuyên nghiệp, con số phía sau dài dằng dặc toàn là số 0.
Cậu vốn biết Văn Quân Hà giàu, chỉ là lúc nhìn thấy khối tài sản kếch xù thì vẫn cứ hoa mắt.
"Con muốn kết hôn với Tiểu Bạch, sống bên nhau cả đời. Sau này nếu Tiểu Bạch muốn, chúng con có thể nhận nuôi một đứa bé, nếu không thì chỉ có hai đứa thôi. Chuyện nhà họ Văn do con quyết, người khác không thể và cũng không dám xen vào."
Những điều cha mẹ Bạch lo lắng, hắn đều nói rõ, không giấu diếm gì.
"Trước khi cưới con sẽ làm công chứng. Toàn bộ tài sản sẽ có tên của Tiểu Bạch, tất nhiên trong tài sản của em ấy cũng sẽ có tên con. Con làm vậy không phải vì gì khác, mà sợ lỡ sau này Tiểu Bạch lại không cần con nữa, ít ra con cũng có cái để nắm, không để em ấy dễ dàng bỏ con được."
Lời này hắn nói cực kỳ nghiêm túc, khiến Bạch Ly không nhịn được bật cười. "Nếu thực sự không cần anh nữa, em còn chia cho anh nửa gia sản, ai mà để tâm đến số tiền kia của em." Bạch Ly chẳng buồn nể mặt, đem chuyện ra tính toán ngay trước mặt cha mẹ.
Văn Quân Hà nhìn cậu, có chút bất mãn vì bị phá đám vào lúc này, "Anh đâu có ngốc, sẽ thêm điều kiện vào công chứng, ai đòi ly hôn thì kẻ đó phải ra đi tay trắng, chỉ mặc một bộ quần áo mà đi."
Bạch Ly bị nghẹn, trợn mắt, "Được thôi, anh đừng có hối hận."
"Anh vĩnh viễn không hối hận," Văn Quân Hà lẩm bẩm, "Chỉ sợ có người lòng dạ dễ đổi thay."
Cha mẹ Bạch vẫn yên lặng ngồi nghe, tựa hồ còn có chút lo ngại. Nhất là mẹ Bạch, vẻ mặt thấp thỏm không yên.
Văn Quân Hà nghĩ ngợi một lát rồi nói, "Từ nay về sau, con sẽ chăm tập thể dục, chú ý dưỡng sinh, làm việc nghỉ ngơi hợp lý. Đợi đến khi già... con sẽ cố gắng chết sau Tiểu Bạch, để chăm sóc cho em ấy. Hai người không cần lo lắng."
Cha mẹ Bạch, "..."
Bạch Ly, "... Anh nghĩ cũng thật chu đáo."
"Chú, dì, con muốn xin hai người, đồng ý cho con và Tiểu Bạch kết hôn."
Phòng khách lặng như tờ, trên ti vi đang chiếu một bộ phim gia đình, âm lượng để rất nhỏ, lúc này mới nghe rõ lác đác tiếng nhân vật trò chuyện.
Trong khi chờ đợi, Văn Quân Hà dần cúi thấp đầu, không dám đối diện ánh mắt cha mẹ Bạch. Hắn từng có quá nhiều sai lầm, tốn mấy năm mới níu được Bạch Ly trở lại. Đối với Bạch Ly, hắn còn có thể quấn quýt chết cũng không buông, nhưng nếu cha mẹ đối phương không đồng ý, hắn cũng chẳng thể lại dùng chiêu cũ.
Hắn chỉ đơn giản quyết tâm, dứt khoát quỳ ngay xuống sàn nhà.
"Cộp" một tiếng, đầu gối chạm thẳng nền gạch, âm thanh vang giòn, nghe mà thấy đau.
Mẹ Bạch chưa từng gặp cảnh tượng này bao giờ, ngay cả Bạch Ly cũng chưa từng quỳ, bà hoảng hốt đứng bật dậy, cuống quýt đẩy chồng. Cha Bạch lúc này mới hoàn hồn, cũng hốt hoảng nhào tới kéo Văn Quân Hà dậy.
Bạch Ly ngồi cạnh, trố mắt nhìn, tóc gáy dựng ngược, choáng váng toàn tập.
Cho đến khi trong cơn hỗn loạn, mẹ Bạch liên tục nói mấy câu, "Được được được, hai đứa muốn cưới thì cưới, mau đứng dậy đi, mau đứng dậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!