"Anh họ à, anh đừng trêu em nữa." Bạch Ly bóc một múi quýt, nhét vào tay đối phương, hơi ngượng ngùng.
Trong bếp có nồi canh đang sôi, hơi nóng bốc lên, hương thơm dần dần lan tỏa khắp phòng.
Văn Quân Hà vẫn mặc bộ đồ ở nhà mà ba Bạch đã mua cho, đứng dậy đi về phía bếp. Đến cửa thì hắn ngoái đầu lại, hỏi Bạch Ly đang ngồi trong phòng khách, "Canh nấu xong rồi, anh họ có muốn ở lại ăn cơm không?"
Nói là câu hỏi, nhưng không bắt bẻ được chỗ nào.
Anh họ không ở lại dùng cơm, lười so đo tranh luận, thấy vừa trẻ con vừa vô ích, nên rất nhanh cáo từ rời đi.
Người kia vừa đi, khí thế mà Văn Quân Hà thu lại bấy lâu cũng thoáng thả lỏng. Hắn vào bếp làm thêm hai món, bưng ra cùng Bạch Ly ăn.
Hai người đều hơi trầm mặc. Bạch Ly cúi đầu húp canh, tivi bật một bộ phim hài nhưng chẳng giúp ích gì cho không khí. Văn Quân Hà không biết mở lời từ đâu, đắn đo rất lâu, cuối cùng nói,
"Anh họ em ấy, hai năm đổi bốn bạn trai, bây giờ bên cạnh cũng có người yêu rồi."
"Tôi biết." Bạch Ly đặt bát xuống, cậu ăn no rồi, chẳng còn chút khẩu vị nào nữa.
Văn Quân Hà thật ra rất sợ Bạch Ly nhớ lại những chuyện không vui, nhưng có vài lời nếu không nói thì lại thấy khó mà nhịn được, "Nếu hắn còn đến tìm em... em đừng để tâm."
Bạch Ly ngồi đối diện, ánh mắt nửa cười nửa không, "Chuyện của anh ấy anh lại nắm rõ thế, đi điều tra từ bao giờ?" Rồi thu lại nụ cười, thản nhiên nói tiếp, "Có để tâm hay không là chuyện của tôi, anh định thay tôi chắn hết vận đào hoa à?"
"Nhỡ đâu tôi thật sự thích anh họ thì sao?" Bạch Ly nhìn thẳng vào đôi mắt đang gợn sóng của Văn Quân Hà, chậm rãi lật tẩy, "Lần trước chẳng phải anh còn nói, đã thích thì phải cố gắng ở bên nhau sao? Là vì anh biết tôi và cái anh nghiên cứu viên trong rừng mưa kia không thể ở bên nhau nên mới nói vậy đúng không? Bây giờ tôi vất vả lắm mới gặp được một người mình thật sự thích, ngược lại anh lại khuyên tôi đừng để tâm."
Ngón tay Văn Quân Hà siết chặt lấy đôi đũa.
Bạch Ly nghĩ, hôm nay phải nói rõ ràng. Cậu sẽ không bao giờ ở bên người anh họ kia, hai người nói chuyện chỉ là đùa cợt. Nhưng cho dù là lời bông đùa, Văn Quân Hà cũng đã tỏ ra quá mức địch ý.
Chuyện này khiến cậu cảnh tỉnh, nên cậu nói thẳng, "Quân Hà, chuyện của tôi anh không thể quản, cũng không nên quản. Anh hiểu không?"
Lời vừa buông, Văn Quân Hà hít một hơi rất sâu, gương mặt bình tĩnh mà mấy ngày nay cố gắng duy trì thoáng chốc sắp sụp đổ. Hắn đặt đũa xuống, cúi đầu nhìn vân đá cẩm thạch trên mặt bàn, dường như rất đau đớn, nội tâm đấu tranh dữ dội.
Rất lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, lại nhìn Bạch Ly.
Nhỏ giọng thấp hèn đến mức đáng thương mà nói, "Anh xin lỗi."
Bạch Ly ngẩn người. Cậu chưa bao giờ thấy Văn Quân Hà nhẫn nhịn đến thế, giống như đã từng trải qua một đả kích quá lớn, việc đầu tiên là giấu hết mọi cảm xúc và tức giận ra sau lưng, không chịu để lộ một chút khó chịu nào, chỉ sợ cậu chán ghét.
Nếu là trước kia, hắn đã có thể nhảy dựng lên mà mắng người.
Nhưng hiện tại, Văn Quân Hà nào còn dám quát tháo cậu lấy một câu, đừng nói là quát tháo, ngay cả nét mặt khó chịu cũng không dám để lộ. Ngược lại chỉ cần cậu buông vài lời hời hợt, cũng có thể đâm thẳng vào tim hắn, khiến hắn đau đến mức chẳng biết bấu víu vào đâu.
Bạch Ly bỗng thấy mệt mỏi chán chường, dáng vẻ này của Văn Quân Hà khiến cậu thấy khó chịu một cách mơ hồ.
Hai người chẳng ăn được bao nhiêu. Bạch Ly dọn bát đũa, nói muốn ngủ trưa rồi về phòng mình. Còn Văn Quân Hà định làm gì, kệ hắn.
Bạch Ly ngủ một giấc mơ dài.
Trong mơ cậu vẫn còn là sinh viên đại học.
Cậu đi trên con đường rợp bóng cây kéo dài mãi, nắng trưa chói chang, ánh sáng loang lổ xuyên qua kẽ lá hắt lên mặt. Cậu lờ mờ biết mình đang đi đến căn
-tin để ăn cơm. Vốn là hẹn với bạn trai cùng đi, nhưng bạn trai lại nói trưa nay ăn với người khác.
Giữa đường, cậu nhận được một cuộc gọi từ người lạ, giọng điệu tùy ý, "Bạch Ly, qua đây ăn cơm với tôi." Rồi báo một địa chỉ, là một nhà hàng sang trọng đắt đỏ.
Bạch Ly biết đó là bạn trai mình, nhưng giọng điệu cứ lúc gần lúc xa, nghe không rõ, cũng chẳng nhớ nổi rốt cuộc bạn trai là ai.
Cậu cúp máy, hơi hoang mang. Không hiểu vì sao mình phải nhún nhường theo bạn trai đến chỗ vốn không thuộc về mình, gặp những người vốn không thích cậu; không hiểu vì sao bạn trai chưa từng nhường nhịn cậu lấy một lần, ngay cả việc cùng ăn một bữa cơm giản dị ở căn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!