Chương 5: Chuyện nhỏ

Vừa đến công ty, Bạch Ly liền đi tìm Triệu Lãm. Cả nhóm suốt đêm tăng ca để làm dự án kia, Triệu Lãm một tay bưng cà phê, một tay ném cho cậu cả đống tài liệu, chẳng khách sáo gì rồi bảo cậu bù lại phần tăng ca hôm qua chưa làm.

Bạch Ly cắm cúi làm việc, ngay cả cơm trưa cũng không ăn, bận rộn mãi đến khi hoàng hôn buông xuống mới hoàn thành toàn bộ phương án, rồi gom lại tính toán lại dữ liệu, hiệu quả trình bày, ước tính chi phí, xác nhận không sai sót gì mới thở phào một hơi.

"Đi thôi, xuống lầu ăn chút gì." Triệu Lãm đi đến, giúp cậu lấy áo khoác.

Bạch Ly ngẩng khuôn mặt mệt mỏi lên, trong mắt toàn tia máu, "Anh, gọi đồ ngoài đi, em thực sự không muốn đi lại nhiều."

Triệu Lãm nhìn sắc mặt cậu cũng không ép nữa, mở điện thoại đặt món Nhật mà Bạch Ly thích nhất.

Trong công ty chỉ còn lại hai người. Bạch Ly lặng lẽ uống canh đuôi bò, hơi nóng phả lên làm mặt đỏ bừng, nhưng tinh thần vẫn chẳng khá hơn.

"Hôm qua xảy ra chuyện gì à?" Triệu Lãm hỏi.

Lông mi Bạch Ly run nhẹ, lắc đầu bảo không có gì.

Nghĩa là cậu không muốn nói.

Triệu Lãm không hỏi tiếp. Anh hiểu Bạch Ly quá rõ. Hôm qua nói sẽ đến tăng ca, kết quả không chỉ không đến mà điện thoại còn tắt máy. Loại chuyện vô trách nhiệm như biến mất không báo trước, tuyệt đối không thể xảy ra ở Bạch Ly.

Trừ khi, cậu thân bất do kỷ.

Triệu Lãm có chút lo lắng, dò hỏi, "Văn... hai người vẫn ổn chứ?"

Bạch Ly miễn cưỡng cười, không trả lời.

Hai người im lặng ăn cơm. Bạch Ly chẳng có khẩu vị, uống mấy ngụm canh rồi thôi. Triệu Lãm nhìn cậu một cái, cau mày, đứng dậy lấy từ bàn làm việc một tuýp thuốc mỡ đưa cho cậu.

Ánh mắt lướt qua khóe miệng bị thương của Bạch Ly, Triệu Lãm nói, "Bôi chút thuốc đi."

Bạch Ly ngẩn ra một thoáng, rồi đưa tay nhận lấy, nói, "Cảm ơn anh."

Cậu bật camera trước trên điện thoại, soi vào vết thương bôi thuốc, lúc này mới thấy sắc mặt mình kinh khủng đến mức nào. Trắng bệch xanh xao, hai mắt sưng húp, khóe môi rách đã kết vảy.

Bôi thuốc xong, bất chợt Bạch Ly nói với Triệu Lãm, "Anh, em muốn chia tay với anh ấy."

Động tác dọn hộp cơm ngoài của Triệu Lãm khựng lại, hơi kinh ngạc, "Em nghĩ kỹ rồi?"

Bạch Ly gật đầu, "Nghĩ kỹ rồi."

"Được," Triệu Lãm xoa tay, "Nghĩ kỹ rồi thì làm đi, anh ủng hộ em."

Còn có câu anh chưa nói ra, lẽ ra nên sớm chia rồi.

Những trải nghiệm và sóng gió của Bạch Ly trong tình yêu này, có thể nói Triệu Lãm là người chứng kiến nhiều nhất.

Hai người cùng tốt nghiệp từ đại học P, Triệu Lãm hơn Bạch Ly hai khóa, lại là đồng hương cùng một câu lạc bộ, quan hệ vô cùng thân thiết. Nhưng Văn Quân Hà chưa bao giờ thích Triệu Lãm, thực ra không chỉ Triệu Lãm, mà với tất cả bạn bè bên cạnh Bạch Ly, thái độ của hắn đều lãnh đạm.

Điều đó có ý nghĩa gì, trong lòng mọi người đều rõ.

Bạch Ly cũng hiểu, nhưng cậu vẫn nói với Triệu Lãm, Văn Quân Hà vốn là người không giỏi biểu đạt tình cảm. Bản thân cậu cũng vậy, ngoài mặt thân thiện, nhưng thực ra với ai cũng giữ khoảng cách.

Triệu Lãm còn có thể nói gì? Chuyện tình cảm, người ngoài không thể phán đoán, phải do người trong cuộc tự biết rõ.

Trong mắt Triệu Lãm, Bạch Ly ở trong mối quan hệ này đã chịu quá nhiều bất công.

Lúc vừa tốt nghiệp, Bạch Ly từng có cơ hội vào một hãng thông tấn lớn làm phóng viên hiện trường, đó là giấc mơ từ nhỏ của cậu. Nhưng Văn Quân Hà không đồng ý. Cuối cùng, sau nhiều lần cân nhắc, Bạch Ly đã từ bỏ.

Sau khi tốt nghiệp, Bạch Ly vào làm ở công ty thiết kế của Triệu Lãm. Khi đó công ty mới khởi nghiệp, cậu theo Triệu Lãm bận đến tối tăm mặt mũi, chuyện xã giao cũng không thể tránh khỏi. Vì chuyện này, Bạch Ly và Văn Quân Hà cãi nhau không ít lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!