Chương 49: Người này là...?

"Anh chỉ là hơi lo cho em thôi." Văn Quân Hà đối với mấy câu nói chẳng kiêng kỵ như "đi tìm chết" trong miệng Bạch Ly có chút không vừa ý, thậm chí hắn còn muốn bảo cậu "phì phì" mấy tiếng, đem những lời xui xẻo vừa rồi nhổ đi cho sạch.

Nhưng giờ hắn không dám quản người ta nói gì, đã xác định ở trong phạm vi bạn bè thì chỉ có thể đứng ngoài mà nhìn.

"Em đi xa không tiện về, chú thím có chuyện gì thì anh có thể qua giúp. Dù sao cũng gần thôi." Văn Quân Hà nói.

Nghe qua cứ như thể từ Bình Châu đến Vân Thành chỉ là chuyện nhấc chân một cái.

Bạch Ly khách sáo nói một tiếng "cảm ơn", trong lòng thì lại nghĩ lát nữa phải dặn cha mẹ, sau này tốt nhất hạn chế liên lạc với Văn Quân Hà. Hai người rốt cuộc chẳng còn quan hệ gì, cũng sẽ không quay lại, cứ nhận ân tình của đối phương thì lại thấy áp lực.

Hai bên mỗi người ôm một bụng suy nghĩ riêng, đang tự cân nhắc, ngoài cửa vang lên tiếng bấm mật mã khóa.

Bạch Cảnh Hành cùng vợ nói cười bước vào.

Văn Quân Hà lập tức đứng dậy, tiến lên đón lấy thứ trong tay cha Bạch. Lúc ra ngoài thì hai bác cầm theo hộp quà, bây giờ trong tay bác là hai túi nilon đỏ, phồng căng, chẳng biết đựng gì.

"Đặt trên tủ là được, tối nay con với Tiểu Bạch đi đốt nhé." Mẹ Bạch mở túi cho Văn Quân Hà xem, bên trong toàn là pháo hoa.

"Bố, sao mua nhiều thế?" Bạch Ly cũng ghé lại nhìn.

"Đừng hỏi bố, mẹ con cứ nhất định đòi mua." Bạch Cảnh Hành cười hớn hở, "Trước Tết pháo hoa đắt quá, không nỡ mua nhiều. Vừa nãy trên đường về thấy người ta xả hàng giảm giá, nên mua hết luôn."

"Con không dám đốt đâu." Bạch Ly bĩu môi. Hồi nhỏ cậu nghịch ngợm từng bị pháo hoa nổ trúng, từ đó sợ hẳn. Cha mẹ mấy năm nay cũng chẳng mua nữa, chẳng hiểu hôm nay tại sao lại mua, còn viện cớ "giảm giá xả hàng", Bạch Ly mới không tin.

Văn Quân Hà liền đón lời rất nhanh, "Tối nay để anh đốt."

Tối nay? Nghĩa là hắn thật sự định ở lại qua đêm?

Bạch Ly còn chưa kịp phản ứng, thì đã thấy mẹ Bạch đi tới bàn ăn, nhìn vào hũ nước sốt thấy vơi đi ít nhiều, liền quay sang hỏi, "Các con vừa ăn mì chan sốt hàu?"

"Vâng." Văn Quân Hà gật đầu, "Tiểu Bạch nấu ạ."

"Trưa mẹ sẽ nấu canh đậu hũ hàu biển cho các con, tối ta ăn bánh chẻo nhân mực." Mẹ Bạch vừa vào bếp, vừa nói với Văn Quân Hà đang đi theo, "Mấy lần con tới đều vội vàng, chẳng ăn được mấy bữa cơm đàng hoàng. Lần này ở lại thêm vài hôm, dì sẽ nấu nhiều món ngon cho con."

"Vâng." Văn Quân Hà lại gật đầu, còn rất hứng thú hỏi, "Mực cũng làm nhân bánh chẻo được ạ?"

"Tất nhiên rồi, còn có nhân cá hoàng hoa, nhân cá thu nữa. Nếu con muốn ăn, dì sẽ gói thêm mấy loại, cho con nếm hết."

Bạch Ly đứng trước bàn ăn, nhìn hai người trong bếp vừa nói vừa cười, quay đầu liếc cha mình, mặt đầy vẻ khó tin.

Bạch Cảnh Hành khẽ ngoắc tay bảo, "Qua tưới cây quế bốn mùa đi, sắp khô héo rồi."

Hai cha con ra ban công tưới hoa, cha Bạch cũng không giải thích nhiều, trong lòng tự hiểu. Ông chỉ nhỏ giọng dặn, Văn Quân Hà đã giúp nhà mình nhiều, nên đối đãi tử tế một chút, đừng quá bài xích. Cứ coi như bạn bè đến nhà chơi, thuận theo tự nhiên là được.

Ừ thì, ngoài thuận theo tự nhiên, hiện giờ quả thật cũng chẳng có cách nào khác. Dù sao cũng không thể thẳng thừng đuổi người ta đi.

Huống hồ, Văn Quân Hà không chỉ chăm sóc cha mẹ Bạch, mà ở Yabu, nếu không nhờ hắn giúp, Bạch Ly liệu còn giữ được mạng sống, bọn trẻ liệu có thể được an trí yên ổn hay không, tất cả đều chưa chắc. Bạch Ly không phải không biết ơn, chỉ là trong lòng có một khao khát rất mãnh liệt, không muốn lại bị lôi kéo vào với Văn Quân Hà quá nhiều. Dù sao ký ức giữa họ quá thê thảm.

Nhưng hiển nhiên, Văn Quân Hà không hề nghĩ như vậy.

Ở nhà họ Bạch, hắn trò chuyện tự nhiên thoải mái, nhất là với mẹ Bạch, từng cử chỉ, từng lời nói đều thân mật và quen thuộc đến nỗi Bạch Ly chưa bao giờ thấy hắn đối xử với Giang Tâm như thế.

Tết nhất chẳng qua cũng chỉ là ăn ăn uống uống rồi xem ti vi, nhà họ Bạch cũng vậy.

Còn hai tiếng nữa mới tới bữa trưa, mẹ Bạch đã bắt tay chuẩn bị nguyên liệu, đồng thời phân việc cho từng người. Bạch Cảnh Hành bị sai ra siêu thị mua đậu phụ, còn Văn Quân Hà và Bạch Ly thì bị bắt ra bãi biển bắt hàu với con ngao.

Bạch Ly xuống hầm lôi ra một chiếc xe điện ba bánh, bỏ sẵn xô chậu và đồ nghề, rồi vẫy tay ra hiệu cho Văn Quân Hà ngồi lên.

Văn Quân Hà trước nay chưa từng ngồi loại xe này, chỉ thấy trên phố mấy cụ già chạy. Hắn cẩn thận ngồi vào ghế sau, còn quay đầu hỏi,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!