Hai người không còn dây dưa chuyện tiền mừng nữa. Nếu mỗi thứ đều phải tính toán rõ ràng, e là tính đến mai cũng chưa xong.
Trong phòng thoáng chốc yên lặng. Bạch Ly nhìn đôi dép lê dưới chân Văn Quân Hà, trầm mặc chốc lát, quyết định coi hắn như một vị khách bình thường.
"Uống gì không?" Bạch Ly đứng dậy, vừa đi về phía tủ lạnh vừa hỏi.
Văn Quân Hà do dự một giây, rồi nói, "Anh chưa ăn sáng."
Bạch Ly đã mở cửa tủ lạnh, nghe vậy thì ngẩng lên, hơi kinh ngạc, dường như không ngờ hắn lại thẳng thắn thế.
Văn Quân Hà vội bổ sung, "Bác gái bảo em nấu gì đó cho anh." Nói rồi cũng đứng dậy, vừa đi về hướng bếp vừa lẩm bẩm, "Anh tự làm cũng được, nấu chút mì thôi, không đói lắm."
Bạch Ly lập tức chặn lại, "Để tôi."
Văn Quân Hà thả lỏng, "Vậy thì cùng làm nhé, em cũng chưa ăn mà."
Hai mươi phút sau, cả hai ngồi ở hai đầu bàn ăn, trước mặt mỗi người là một bát mì nóng hổi.
Nước sốt là mẹ Bạch đã chuẩn bị sẵn, thịt hàu băm nhỏ, xào cùng trứng và tương, để trong hũ. Mì cũng là mẹ Bạch cán sẵn, để trong tủ lạnh. Bạch Ly đun sôi nồi nước, chờ mì chín thì múc một muôi nước sốt chan vào, hai bát mì coi như xong.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.
Văn Quân Hà ăn hết một bát lớn, rốt cuộc cũng xua đi hơi lạnh và ẩm khí trong người, tay chân ấm lên, trong lòng cũng vui, trên mặt hiếm khi dịu dàng đến thế.
Bạch Ly thấy hắn như vậy có chút xa lạ. Trong không gian ấm cúng quen thuộc của căn nhà này, hắn và lúc ở Yabu hoàn toàn khác nhau.
Ở nơi chiến sự, công việc và môi trường sống khiến người ta sinh ra cảm giác tách rời, bất kể Văn Quân Hà làm gì, hắn vẫn là Văn Quân Hà kia, người tuy cố gắng thay đổi nhưng vẫn khiến Bạch Ly phải giữ một phần cảnh giác.
Mà lúc này, hắn ngồi trước mặt ăn mì, dường như đã lột bỏ mọi lớp vỏ ngoài, phơi bày phần vô hại nhất, quả thực giống như một người bạn cũ lâu năm.
Ăn xong, Văn Quân Hà chủ động dọn bát đũa. Sau đó trở lại sofa, ôm một chiếc gối đỏ chót, cằm tựa lên, cả người thả lỏng.
Hắn mở lời trước, hỏi dạo này thời tiết Vân Thành thế nào, sao thấy lạnh hơn lần trước đến vào dịp Tết.
Bạch Ly nói mấy năm qua không như vậy, năm nay thất thường, lạnh sâu, có lẽ do cơn bão trước đó.
"Nhưng vẫn tốt, ít nhất ấm hơn Bình Châu." Bạch Ly nói.
Nói đến năm đó, nhớ lại chuyện ba mình ngã, Bạch Ly rất nghiêm túc cảm ơn, "Nếu không có anh, chắc ba tôi đã để lại di chứng rồi."
"Anh chẳng làm gì, là An Vũ Vi giúp đấy, bác sĩ mổ cũng do cậu ấy tìm." Văn Quân Hà cố tình nói nhẹ nhàng, sợ Bạch Ly khách sáo, lại thêm, "Quan trọng là bác không sao."
Một số chi tiết, mẹ Bạch khi con trai về nhà đã kể lại rõ ràng. Hai người nói thêm vài câu rồi lại im lặng.
Không khí hơi gượng gạo, Bạch Ly dứt khoát lấy bộ ấm trà của ba ra, pha một ấm Trường Bình Thủy Tiên.
Mới học trà đạo được vài ngày, động tác của cậu cũng coi như ra dáng. Văn Quân Hà dõi theo từng cử động, khen ngợi không ngớt, hương thanh nhã, dư vị dài lâu.
Bạch Ly cười, "Là do trà ngon."
Văn Quân Hà lại khen, "Kỹ thuật cũng tốt."
Hai người yên tĩnh uống trà, không khí dần thả lỏng. Điện thoại Văn Quân Hà rung liên tục trên bàn, hắn cầm lên thoáng nhìn rồi cúp máy, úp xuống bàn, tiếp tục uống trà.
"Anh... năm nay không bận à?" Bạch Ly liếc điện thoại hắn. Văn Quân Hà thản nhiên nói, không bận.
Từ năm ngoái, hắn đã bắt đầu tách và cắt gọn sản nghiệp của nhà họ Văn, công ty nắm cổ phần lớn nhất đã hoàn toàn nằm trong tay hắn, còn những ngành nghề không quan trọng thì thẳng tay đuổi những người của Văn gia ra ngoài, trong đó bao gồm cả một số sản nghiệp Văn Phổ chen chân vào. Không còn bị người nhà khống chế, cũng chẳng cần nhân tình dư thừa, bộ máy quản lý và cơ cấu tổ chức càng hiệu quả và hợp lý hơn.
Hắn vẫn nghĩ, sẽ có một ngày cùng người mình yêu sống tự do tự tại, đến khi ấy không thể để người ngoài hay gia tộc trói buộc, càng không thể để Bạch Ly phải chịu ấm ức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!