Chương 47: Đừng bỏ lỡ

Văn Quân Hà nói ra câu ấy quá đỗi đương nhiên, Tống Hân cũng không hỏi thêm nữa, liền chuyển sang đề tài khác.

"Vẫn không có tin tức gì của Tiểu Bạch à?"

"Có chứ," Văn Quân Hà khẽ cười, không biết nhớ tới điều gì mà ánh mắt mang chút dịu dàng, "Em ấy sống rất tự tại, một mình đi du lịch rất nhiều nơi."

Trong giọng điệu hắn vừa có sự cưng chiều, lại vừa có chút khoe khoang, giống như cha mẹ thấy con mình trưởng thành rồi sống tốt hơn hẳn bất kỳ ai khác. Bao nhiêu đêm mất ngủ vì nhớ nhung, bao nhiêu lo lắng rằng hắn có lẽ sẽ biến mất khỏi cuộc đời đối phương, trong khoảnh khắc ấy đều tan biến.

Hai năm rưỡi qua, Bạch Ly thỉnh thoảng có đăng vài bức ảnh trên mạng xã hội. Cậu bị rám nắng đi chút, tóc cắt ngắn, khi thì ở trên cao nguyên hoang mạc, khi thì trong rừng mưa ẩm ướt, lúc lại ở vùng đất cằn cỗi không một bóng người.

Có lần cậu đăng đoạn video nhảy wing

-suit từ vách núi thẳng đứng xuống. Văn Quân Hà vô tình mở ra xem, tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Sau đó hắn rốt cuộc không nhịn nổi mà để lại bình luận hỏi cậu thế nào rồi.

Ngày hôm sau, Bạch Ly trả lời hắn, chỉ vỏn vẹn hai chữ, "Rất ổn."

Từ lần đó trở đi, Văn Quân Hà thường xuyên để lại lời nhắn cho cậu. Không dài dòng, dường như chẳng biết hỏi gì thêm, chỉ hỏi một câu "Thuận lợi chứ?". Và gần như lúc nào Bạch Ly cũng hồi đáp, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Ngày trước đi học cậu đã yêu thích mạo hiểm, bây giờ lại càng như con ngựa hoang đứt dây cương. Còn Văn Quân Hà lại sinh ra nỗi lo, bồn chồn hiện hữu, chỉ đến khi thấy cậu trả lời tin nhắn mới tạm bình tâm.

Câu trả lời mà Bạch Ly thường nhắn nhất là, "Thuận lợi, đừng lo."

Văn Quân Hà lại nhắn, "Chú ý an toàn, giữ gìn sức khỏe."

Một Bạch Ly như thế, sống tự do, sống thoái mái, sống tốt đẹp hơn bao giờ hết và hoàn toàn không còn cần tới hắn nữa.

Hai người quả thật giống hệt bạn bè bình thường, những giằng co yêu hận ngày trước như đã là chuyện của nhiều năm xa lắc.

Thế nhưng khi nhắc tới cậu với bạn bè, Văn Quân Hà phát hiện bản thân vẫn chẳng thể thờ ơ.

Bao nhiêu kiêu hãnh và tự hào đều dành cho người ấy, còn nỗi đau đớn và dằn vặt hắn chỉ giữ lại cho mình.

Trong một khoảnh khắc tim hắn thoáng run lên, nhất là khi tận mắt thấy Tống Hân và Kỳ Vọng nói chuyện với nhau hôm nay, đó là lần hiếm hoi trong lòng hắn dấy lên một sự đố kỵ dữ dội. Thứ đố kỵ ấy khiến hắn nảy sinh một tâm lý so kè ấu trĩ, Người ta có thể đem lại cho người mình yêu những điều tốt đẹp, hắn cũng có thể, bất kể tiền tài, sự an toàn, ngoại lệ duy nhất, thậm chí lời hứa đến bạc đầu bên nhau, tất cả hắn đều có thể cho người hắn yêu.

Tâm trạng ấy khiến hắn hồi lâu không thể bình tĩnh lại, mãi đến khi bữa trưa kết thúc mới khá hơn đôi chút.

**

Đêm giao thừa, Bạch Ly đăng một tấm ảnh tất niên. Cậu đứng chen vào sau lưng cha mẹ, ôm lấy họ, nở một nụ cười rạng rỡ. Caption là, "Trẻ con mỗi năm đều có tiền mừng tuổi."

Trước mặt là mâm cơm đoàn viên bình dị mà nhà nào cũng có, phong phú mà mộc mạc; phía sau là căn nhà sạch sẽ giản đơn, tràn ngập hơi thở thường nhật.

Văn Quân Hà trằn trọc không ngủ được, chẳng rõ là do tiếng pháo nổ suốt đêm chấn động màng nhĩ, hay là vì gương mặt kia trên tấm hình khiến hắn lòng không yên nổi.

Hắn cầm lấy điện thoại, đặt vé chuyến bay sớm nhất đi Vân Thành.

Vân Thành nhỏ, không có sân bay. Rạng sáng năm giờ hắn đáp xuống thành phố lân cận, rồi thuê xe ở sân bay, lái hơn một giờ, cuối cùng bảy giờ sáng đứng trước cửa nhà họ Bạch.

Trong khu dân cư đã lác đác người ra ngoài chúc Tết. Văn Quân Hà đứng ở cổng tòa nhà, hai tay cắm trong túi áo khoác, chẳng hề lạc lõng.

Hắn ngẩng đầu nhìn một ô cửa sổ kéo kín rèm, biết rõ Bạch Ly đang ở đó, trong lòng dâng lên một niềm thỏa mãn mơ hồ.

Đại khái một tiếng sau, cha mẹ Bạch Ly đẩy cửa bước ra. Hai năm không gặp, họ chẳng hề già đi; Bạch Cảnh Hành bước đi vững vàng, gần như chẳng thấy dấu vết thương cũ.

Hai người khẽ nói cười, tay xách hai hộp quà, hẳn là chuẩn bị đi chúc Tết.

Văn Quân Hà lúc này mới chợt nghĩ, mình đến quá vội, chẳng mang theo gì cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!