Chương 45: Không sa vào lưới tình

Bạch Ly lập tức ngồi dậy. Trông cậu rất căng thẳng, nhưng vẫn giữ được sự mạch lạc khi sắp xếp những việc tiếp theo cần làm.

Trong mười mấy phút lúc nãy, khi Văn Quân Hà không ở bên, cậu đã lên sẵn một kế hoạch, tự thấy còn có thể thực hiện được. Thế nhưng mới nói được nửa chừng, đã bị hắn ngắt lời.

"Em không thể một mình quay lại." Văn Quân Hà không chừa chút khoảng trống nào để thương lượng, giọng hắn rắn rỏi, "Anh cũng sẽ không rời đi một mình."

"Họ sẽ không giết phóng viên chiến trường. Tôi quay về, nghĩ cách đưa bọn trẻ ra, trước hết tìm chỗ an toàn mà ở—"

"Không." Từ khi gặp lại Bạch Ly đến nay, Văn Quân Hà chưa từng bộc lộ sự độc đoán và cố chấp ấy. Giờ phút này, chúng lại trở về, khiến Bạch Ly nhận ra hắn vẫn là Văn Quân Hà ngày trước mà cậu quen thuộc.

Bạch Ly khẽ thở dài, quay đầu sang một bên.

Trong mấy phút lặng thinh ấy, kẻ chịu thua trước lại chính là Văn Quân Hà.

"Trên đường tới tìm em, anh nghĩ... nếu em chết rồi," Hắn không còn giữ được bình tĩnh như ban đầu nữa, đưa ra một giả định, "Anh cũng sẽ không quay về."

"Lúc trong siêu thị tìm thấy em, chỗ nào cũng toàn máu, sống chết chẳng rõ." Hắn nhắm chặt mắt, không muốn nhớ lại khoảnh khắc tuyệt vọng đến tột cùng ấy. "Người ta hay nói chẳng ai thiếu ai mà chết được, nhưng chắc hẳn những kẻ nói vậy chưa bao giờ nếm thử cảm giác tuyệt vọng trong tim mình."

Ánh mắt Bạch Ly khẽ dao động, từ từ quay mặt lại nhìn hắn.

"Ngay lúc đó anh đã nghĩ rồi, từ nay mỗi ngày ở đây, anh sẽ không để em hành động một mình nữa. Đi đâu cũng phải đi cùng nhau." Văn Quân Hà nói.

Hắn hiểu rất rõ ý Bạch Ly, muốn hắn rời đi, chỉ vì lo cho sự an toàn của hắn. Nhưng trong lòng hắn mang theo một loại lời hứa thầm kín, một gánh nặng trách nhiệm. Hắn đã quá nhiều lần bỏ mặc cậu, lần này dù thế nào cũng sẽ không tái phạm. Cho dù Bạch Ly nghĩ gì, cho dù mối quan hệ hiện giờ ra sao, hắn đã quyết, tuyệt đối không buông tay tách khỏi cậu nữa.

Cuối cùng, Văn Quân Hà trầm giọng nói, "Chiếc xe tải nhỏ vẫn đậu ngoài kia. Anh lái lại đây, em muốn quay về, thì chúng ta cùng quay về."

Đêm tối đặc quánh, vài ngọn đèn leo lét soi lên cảnh hỗn loạn, tàn hoang sau cuộc giao tranh. Trong đêm đen ấy, sự bất an và rờn rợn càng thêm rõ rệt.

Bạch Ly quấn chặt tấm chăn, lặng lẽ ngồi ghế phụ. Từ khóe mắt, cậu thoáng thấy cánh tay cùng nửa gương mặt bên hông tay lái của Văn Quân Hà, bất giác trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nơi này dường như cũng chẳng còn đáng sợ đến thế.

Bọn họ cuối cùng vẫn không thể quay về.

Mấy con đường trục chính dẫn ra ngoại ô đều đã bị phong tỏa. Hai người thử đi một lần, nhưng không được, đành thất bại quay về. Sau đó, Bạch Ly thông qua bưu điện trong thị trấn liên lạc được với tòa soạn. Bên kia ra chỉ thị, bảo cậu phải tìm cách rời khỏi Yabu càng sớm càng tốt. Lời lẽ có phần mơ hồ, nhưng Bạch Ly nhạy bén nhận ra lần tập kích vũ trang này khác hẳn với mọi lần trước.

Nếu ngay cả bọn họ cũng khó giữ được tính mạng, thì càng không thể đưa Sam và lũ trẻ ra ngoài. Bạch Ly lập tức hạ quyết tâm, hai người phải rời khỏi Yabu trước, rồi mới tính tiếp những bước sau.

**

Tháng kế tiếp quả thật gian nan. Trong khoảng thời gian ấy, lại có thêm đồng nghiệp của Bạch Ly bị "bắn nhầm". Tòa soạn liên tục thúc giục cậu rời đi, thậm chí khuyên nên về nước trước đã. Bạch Ly cũng bắt đầu lung lay, nhất là sau một lần gọi điện cho mẹ.

Đến lúc này, cậu mới biết được chuyện cha mình bị thương. Thế là cậu hứa với cha mẹ, đợi đến khi đưa được lũ trẻ ra ngoài, bố trí ổn thỏa rồi, cậu sẽ trở về.

Giữa tháng Bảy, sau hơn một tháng chạy ngược xuôi, cuối cùng Bạch Ly và Văn Quân Hà cũng cứu được Sam cùng mười mấy đứa trẻ ra ngoài.

Cái khổ trong đó, kể không xiết.

Cuối cùng, bọn nhỏ được đưa vào một trường phúc lợi khá tốt ở thủ đô nước X. Văn Quân Hà liên hệ với đại sứ quán, tìm đến chính quyền sở tại, lấy điều kiện chịu một nửa chi phí của viện phúc lợi đó trong vòng mười năm để đổi cho bọn nhỏ được nhập học. Đợi mười năm trôi qua, đứa bé nhất cũng đã trưởng thành.

Trong cục diện phức tạp của quốc gia này, đó đã là phương án bố trí tốt nhất, vượt ngoài mong đợi của Bạch Ly.

**

Đêm cuối cùng rời khỏi thủ đô X quốc, Bạch Ly từ biệt bọn trẻ, trở về chỗ ở, thấy Văn Quân Hà đang đợi.

Tâm nguyện lớn nhất coi như đã hoàn thành, cả người cậu thả lỏng hẳn. Cậu ngả lưng trên ghế dài, hiếm hoi hưởng thụ chút nhàn rỗi, uống thứ bia bản địa, vị đắng gắt, nơi cuống họng lại thoáng ngòn ngọt.

"Cuộc sống cũng như bia vậy, rồi sẽ đắng hết ngọt đến." Bạch Ly bật một lon mới, đưa cho hắn, nghiêm túc nói lời cảm ơn. Nếu không có Văn Quân Hà, cho dù cậu cứu được lũ trẻ, cũng chẳng thể sắp xếp ổn thỏa như thế.

Văn Quân Hà nốc một hơi dài, nghe cậu khen thì hiếm hoi thấy hơi ngượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!