Chương 43: H của CP phụ

*Tác giả không để tên chương, mà nội dung nó thế thì tên chương chính là thế đi haha.

Đôi mắt Kỳ Vọng sáng rực, định lao tới ôm thì bị Tống Hân chống tay chặn lại, "Thử một tháng. Được thì tiếp tục, không được thì cút."

"Được được được!" Hắn gật đầu lia lịa, càng nhìn Tống Hân càng thấy tim đập cuồng nhiệt, "Một tháng này tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt."

"Trước tiên chúng ta tính toán hết số tiền còn lại đi đã." Tống Hân rút điện thoại, gõ lách cách nhắn cho giám đốc điều hành. "Tôi báo đồng nghiệp liên hệ trợ lý của anh. Studio nhỏ, không chịu nổi việc bên A dây dưa công nợ đâu."

Kỳ Vọng lập tức đè tay cậu xuống, "Không cần, để tôi gọi thẳng trợ lý. Yên tâm, hôm nay tiền sẽ về tài khoản."

Tống Hân nghe vậy, tâm trạng thoáng dễ chịu. Một tháng sau, dẫu tình cảm chẳng ra gì thì ít nhất cũng thu hồi được vốn hợp đồng!

Nhưng tính toán ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Sau khi tiễn cha mẹ Bạch về, Kỳ Vọng liền lái xe đưa Tống Hân vòng quanh du lịch đảo Vân Thành. Trong xe là loại xe nhà lưu động, hắn rốt cuộc cũng như hổ xổ lồng, từng chút từng chút "ăn sạch" đối phương.

Ghế sô

-pha có thể gấp thành giường, mà từ đầu đến cuối, Tống Hân chưa từng thấy nó ở trạng thái ghế.

Chỉ một lần đồng ý, Kỳ Vọng như mở ra cánh cửa thế giới mới, chỉ ước mình có thể lao vào thế giới ấy rồi nhất quyết không muốn bước ra nữa, người khổ sở chỉ còn mình Tống Hân.

"Anh có thể nhẹ thôi được không!" Tống Hân không biết đây là lần thứ mấy gào lên câu này.

Kỳ Vọng lập tức chậm nhịp, miệng dỗ dành, "Ngoan, không đau đâu, tôi sẽ chậm lại."

Tống Hân hận không thể giết hắn. Chậm thì chậm thật, nhưng sức lực vẫn cứ như máy đóng cọc nện xuống, lực va chạm như đâm thủng màng nhĩ.

Cho dù mặt đất có cứng đến đâu cũng sẽ bị nó phá vỡ.

Một lúc sau Tống Hân chịu không nổi, y bật khóc vừa cáu kỉnh vừa giãy giụa, giọng khàn hẳn đi, "Tôi không thử nữa... tôi cố rồi, không được, thật sự không được. Chúng ta dừng ở đây có được không?"

Tình cảm mà không hòa hợp chuyện giường chiếu, sao có thể lâu dài nổi?

Đôi mắt Kỳ Vọng đỏ ngầu, nâng bàn tay bịt miệng Tống Hân, hơi thở dồn dập, vừa đâm thúc vừa trách móc, "Cậu chiếm lấy tim tôi rồi, còn chưa kịp mặc quần lại muốn bỏ rơi tôi? Tống Hân, cậu có còn là người không!"

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, lần l*m t*nh đầu tiên của Tống Hân tệ đến mức khiến y tủi thân muốn chết.

Cuối cùng, nước mắt giàn giụa, y nghẹn ngào muốn g**t ch*t Kỳ Vọng, trong lòng đầy oán hận nói, "Sớm biết đau thế này, tôi thà không tìm người yêu kết hôn nữa, đáng lẽ tôi nên tập trung vào sự nghiệp, đáng ra nên nghe lời ba mẹ ở lại nước M không quay về... anh cứ bắt nạt tôi đi, hu hu..."

Kỳ Vọng nghe vậy bỗng khựng lại, mắt mở ngơ ngác nhìn người dưới thân đã bị bắt nạt đến đỏ hoe đôi mắt, hắn lắp bắp, "Em... lần đầu?"

Tống Hân không biết mình lấy đâu ra sức lực, nhưng vẫn gắng tát hắn một cái, giọng khàn đặc, "Chứ còn gì nữa!?"

Kỳ Vọng sửng sốt, buột miệng, "Chẳng phải em từng yêu Văn Quân Hà sao?"

"Chúng tôi từng hẹn hò thì nhất định phải... ngủ với nhau à!?" Tống Hân tức giận muốn đứng dậy, lại bị Kỳ Vọng nhanh tay giữ chặt.

Tống Hân cảm thấy trong huyết cảm của mình hẳn phải có chút máu. Một người đàn ông như y sao có thể bị một tên đàn ông khác làm đến ch** n**c mắt như vậy?

Người bạn trai y mới chỉ xác nhận mối quan hệ chưa đầy một ngày trước lại đang chất vấn y, chẳng lẽ y không có chút tôn nghiêm đến vậy sao?

Trong lòng uất ức, vừa tủi vừa giận, Tống Hân nghiến răng đá mạnh vào đùi hắn. Kỳ Vọng loạng choạng, còn chưa kịp đứng vững thì Tống Hân đã lồm cồm bò dậy tìm quần áo.

Chỉ mới kéo được một ống quần, Kỳ Vọng đã lại lao đến, ôm chặt lấy y, "Xin lỗi em, anh sai rồi. Anh không có ý đó... anh chỉ nghĩ em..."

Hắn vô cùng phấn khích, vô cùng vui mừng, đồng thời cũng hơi bực bội, hắn căn bản không tìm được từ nào để diễn tả tâm trạng hiện tại của mình, chỉ có thể nhỏ giọng dỗ dành Tống Hân, "Anh thề sẽ nhẹ thôi, không để em đau nữa, được không? Em mắng anh, đánh anh, anh cũng chịu. Anh thật sự sai rồi."

Hắn vốn chẳng quan tâm chuyện "lần đầu" hay không, hắn không phải tàn dư của xã hội phong kiến, nhưng khi biết rõ người mình thích chưa từng có ai khác, cảm giác vui sướng và trân trọng lại mãnh liệt đến mức không kìm được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!