Chương 42: Thử xem sao

Ban ngày ngoài việc chăm sóc lũ trẻ, Văn Quân Hà còn dành ra khoảng hai tiếng để xử lý công việc.

Hắn làm việc cực kỳ tập trung, tốc độ nhanh, gọn gàng đến mức Sam từng lén quan sát rồi kết luận, đây đúng là một nhà tư bản ưu tú, không bao giờ lãng phí thời gian.

Thế nhưng, một người như thế lại chịu ngồi trong khu viện tạm bợ nơi chiến loạn, dạy cho đám nhỏ từng chữ A, B, C. Sam nói thẳng với Bạch Ly, "Anh ta mà không có tình cảm sâu đậm với cậu, tuyệt đối không làm được đâu."

Bạch Ly nghe xong chỉ cười nhạt, đáp một câu bị Sam phán luôn là 'lạnh lùng, điển hình ngôn ngữ tra nam', "Anh ta cứ muốn thế, tôi cũng chẳng ngăn được."

Văn Quân Hà không bị ảnh hưởng, vẫn ngày ngày làm điều hắn muốn, trông vừa thảnh thơi vừa chắc chắn.

Hắn dặn thư ký chỉ báo cáo khi có sự kiện thật sự quan trọng. Trước lúc đi, hắn còn đặc biệt nhấn mạnh, sức khỏe của Bạch Cảnh Hành phải được đặt ở vị trí ưu tiên số một.

Ca phẫu thuật thuận lợi, hồi phục cũng tốt, hai tháng sau có thể xuất viện. Trợ lý Coco giúp xử lý thủ tục, còn bàn bạc với bác sĩ lên kế hoạch phục hồi chức năng.

Đêm trước khi xuất viện, Văn Quân Hà gọi điện cho Bạch Cảnh Hành, kể sơ qua tình hình của Bạch Ly, hắn đang ở cạnh cậu, để cha mẹ cậu an tâm. Về phần bệnh tình của Bạch Cảnh Hành, hắn chưa từng nhắc với Bạch Ly. Cha Bạch có nỗi lo riêng, Văn Quân Hà cũng không tiện nói nhiều. Cả hai bên đều là vì muốn Bạch Ly yên lòng.

Việc cha mẹ Bạch Ly ra viện, tuy Coco có thể lo, nhưng dù sao cô cũng là phụ nữ, nhiều việc bất tiện. Văn Quân Hà lại nhờ đến Tống Hân.

Đúng lúc Tống Hân vừa bị công việc hành cho mệt đầu óc, định nhân tiện đưa hai người lớn nhà Bạch Ly về Vân Thành rồi tiện thể nghỉ ngơi du lịch mấy hôm ở thị trấn biển yên tĩnh đó.

Ai ngờ kế hoạch bị phá ngang.

Ngày xuất viện, khi Tống Hân dìu cha mẹ Bạch ra khỏi tòa nhà, chiếc xe công việc vốn đậu sẵn ở cửa biến mất. Thay vào đó là một chiếc RV màu xám trắng chắn ngang bậc thang.

Cửa xe bật mở, Kỳ Vọng mặc áo khoác đen, đeo kính râm bước xuống, cười rạng rỡ, "Chào chú, chào dì ạ!"

Hắn nhanh nhẹn tiến lại gần, chào hỏi thân thiết, rồi khéo léo chen sang, đẩy Tống Hân đang sững người qua một bên. "Để tôi đưa hai bác về."

Trong thời gian cha Bạch nằm viện, Kỳ Vọng từng ghé thăm, hai bên cũng không lạ lẫm. Cha mẹ Bạch không từ chối, liền lên xe.

Chiếc xe trông bình thường bên ngoài, nhưng bên trong lại rộng rãi, có khu rửa, bếp nhỏ, phòng khách. Hai ghế sofa phía sau buồng lái có thể kéo phẳng thành chiếc giường lớn.

Kỳ Vọng thu xếp cho hai vị nằm nghỉ, kéo vách ngăn lại, rồi quay ra giúp Tống Hân cất hành lý.

"Lưng chú Bạch chưa thể ngồi lâu, cần nằm. Xe công việc của cậu mà đi bảy tám tiếng, người lớn tuổi chịu sao nổi?" Hắn vừa xếp đồ vừa mỉm cười, giải thích rất chu đáo vì sao mình lại có mặt ở đây.

Tống Hân hừ lạnh một tiếng,  "Anh chu đáo thế cơ mà, vậy tự anh đi mà đưa đi!"

Kỳ Vọng tháo kính râm, cởi áo khoác, "tách" một tiếng bấm chốt khóa cửa xe. Hắn xoay nửa người lại, ánh mắt nhàn nhã quét về phía Tống Hân, "Cậu yên tâm à?"

"Không yên tâm." Tống Hân nghiến răng kéo dây an toàn, "cạch" một tiếng gài chặt.

Kỳ Vọng nhìn dáng vẻ lần nào cũng bị mình chọc cho dựng lông của Tống Hân, chỉ thấy buồn cười đến đáng yêu. Hắn giả vờ ho khan hai tiếng, bất chợt nghiêng người sát lại gần, nụ cười đầy ám muội, "Dạo này cậu mệt quá rồi, để tôi đưa bác trai bác gái về, tiện thể dẫn cậu ra biển nghỉ vài hôm."

Hắn ngừng lại mấy giây, giọng thấp hẳn đi, từng chữ gằn rõ ràng,

"Cho cậu... thật sự thả lỏng một lần."

Khoang lái của chiếc nhà xe cách âm cực tốt, tấm vách ngăn giữa buồng lái và phòng nghỉ dựng lên, liền biến thành hai không gian kín mít.

Hơi thở Kỳ Vọng phả bên tai, Tống Hân khẽ nghiêng đầu tránh đi. Y nghi ngờ mình đang bị quấy rối bằng ngôn từ, nhưng lại chẳng có chứng cứ, đành giả câm giả điếc.

Thực ra, thời gian này Kỳ Vọng chẳng thèm che giấu hứng thú dành cho y, nhưng cũng chưa vượt quá giới hạn.

Đàn ông với nhau, Tống Hân hiểu hắn nghĩ gì. Và y cũng biết bản thân đã động lòng.

Nhưng động lòng là một chuyện, đồng ý ở bên lại là chuyện khác.

Tống Hân chỉ từng yêu một lần, là với Văn Quân Hà. Ngoài mặt y như đã trải qua đủ sóng gió, nhưng thật ra lại là một "tay mơ" trong tình cảm, y không muốn thừa nhận mình là đàn ông mà chẳng có tí kinh nghiệm, nói ra thật mất mặt, nhưng trong lòng y có nguyên tắc, chỉ cần một người để đi đến hết đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!