Văn Quân Hà thấp thỏm bất an, mãi đến trước bữa trưa mới đợi được Bạch Ly quay về.
Bạch Ly vừa bước vào cửa đã lao ngay vào bếp uống nước, sau đó vội vã chạy thẳng vào phòng. Văn Quân Hà theo sau, thấy cậu chẳng khác gì so với lúc sáng đi ra ngoài, chỉ là quần và mặt hơi lấm bẩn. Thấy cậu mở máy tính xách tay làm việc, hắn liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Bữa trưa vẫn là món cháo bột ngô khó nuốt kia, chẳng có lấy một loại gia vị, chỉ đơn giản khuấy với nước nóng cho đặc lại, ăn vào có vị chua và chát.
Thấy trong nguyên liệu hôm nay không có món côn trùng khô hôm qua, Văn Quân Hà âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sam ra ngoài làm việc, trưa không về ăn. Hắn hỏi qua Bạch Ly rồi lấy cải bắp, cà chua, hành tây trong bếp đem xào chung làm món ăn kèm. Đây vốn là loại rau người địa phương hay ăn, cách chế biến cũng rất phổ thông. Hắn xới cơm và rau ra đĩa rồi mang vào phòng. Bạch Ly đã làm xong việc, cũng không khách khí mà nhận lấy liền ăn ngay. Buổi sáng chạy đi chạy lại vài tiếng đồng hồ, trong lòng còn nhiều ngổn ngang, giờ đói đến mức ăn ngấu ăn nghiến.
"Cái rổ bóng rổ sửa rồi à?" Bạch Ly vừa ăn vừa ngẩng đầu, thấy cái cột bóng rổ ngoài sân vốn nghiêng ngả nhiều năm giờ đã dựng thẳng. Trước đó cậu cũng định nhờ Sam sửa, nhưng không có dụng cụ thuận tay, nào ngờ Văn Quân Hà đã làm xong.
"Sửa rồi, sau này có thể dẫn bọn nhỏ chơi bóng." Hắn thấy cậu ăn quá vội, liền đưa cốc nước qua, "Ăn từ từ thôi."
Bạch Ly cười khẽ, "Giờ tôi quen rồi, ăn chậm không được. Có lúc đang ăn mà đánh nhau, phải vừa cầm hộp cơm vừa né vừa chạy, ăn luôn cả mùi khói súng."
Động tác cầm thìa của Văn Quân Hà khựng lại.
Bạch Ly không phát hiện ra, vẫn coi như đang trò chuyện bình thường.
Nhưng hắn lại thấy cả người khó chịu. Sự thản nhiên trong giọng điệu của Bạch Ly khi nói đến nguy hiểm, sự hời hợt khi đánh giá mức độ công việc, thái độ không mấy để tâm đến chuyện ăn uống, cộng thêm cái cách cậu tiếp nhận sự có mặt của hắn chỉ như một người "bạn bè bình thường"... tất cả khiến hắn cảm thấy Bạch Ly thật xa lạ.
Rõ ràng là đã tìm thấy người rồi, vậy mà hắn lại thấy khoảng cách sao lại xa đến thế.
Ngày trước họ cũng từng có những khoảnh khắc như vậy, khi Văn Quân Hà ép Bạch Ly ở lại bên mình, nhưng tinh thần và hơi thở của cậu thì luôn trôi dạt về nơi xa hắn nhất. Song khi đó, hắn vẫn còn niềm tin.
Còn bây giờ, niềm tin ấy dường như không còn nữa.
Hắn cố nuốt miếng thức ăn, cố cảm nhận hương vị của "sima", nhưng ngoài vị chua và chát thì chẳng còn gì khác.
"Anh kiếm được một quả bóng rồi, chiều có thể chơi luôn." Hắn nói về kế hoạch của mình, "Bình thường em và Sam đều bận, anh có thể chăm sóc bọn trẻ. Sam bảo bọn nhỏ muốn học võ, anh cũng có thể dạy."
Nhưng hắn không nói ra rằng, cả buổi sáng hắn không chỉ sửa cột bóng rổ, mà còn lập hẳn một thời khóa biểu.
Bạch Ly hơi bất ngờ, mắt mở to, "Anh thật sự định ở lại lâu dài à?"
Văn Quân Hà điềm tĩnh gật đầu, "Anh khó khăn lắm mới tìm được em, muốn ở bên em lâu thêm một chút."
"Thế còn công ty của anh? Bỏ mặc hết sao?"
"Dạo này không có chuyện lớn gì."
"Nhưng nơi này rất nguy hiểm!"
"Em chẳng phải cũng đang ở đây sao?"
"Đó là vì công việc của tôi!"
"Còn anh là vì bạn bè."
Bạch Ly suy nghĩ một lát, bất lực nói, "Thì tùy anh thôi!"
Dù sao chân không mọc trên người cậu, cậu cũng chẳng quyết định được.
Cột bóng rổ sửa xong, mấy đứa trẻ lớn liền hăng hái muốn thử. Bạch Ly lấy quả bóng đã hơi xẹp ra, một người lớn cùng ba đứa trẻ bắt đầu chơi.
Hôm nay trời nắng đẹp, Bạch Ly chơi một lúc liền toát mồ hôi, cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc áo phông vào sân. Chạy nhảy, ném bóng, tiếng cười hòa trong ánh nắng khiến cậu trở nên bừng sáng, từng động tác như giẫm trên ánh dương mà tỏa rực rỡ.
Văn Quân Hà nhìn cảnh đó, thoáng chốc lại như quay về sân bóng rổ thời đại học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!