Bạch Ly ngẩn ngơ nhìn người đàn ông trước mặt thật lâu, phải mất mấy phút mới thoát ra khỏi cái cảm giác không chân thực cực độ kia.
Yabu quanh năm nhiệt độ chỉ khoảng 20℃, bốn mùa như xuân, nhưng chẳng hề có cảnh sắc mùa xuân. Con đường và những tòa nhà vĩnh viễn phủ bụi xám đen vì chiến loạn triền miên, vùng ngoại ô đa phần là nhà đất vàng ọp ẹp, một bức tranh tiêu điều và lạc hậu.
Người đàn ông cao lớn đứng ở cổng viện, ngoài áo khoác chống gió còn mặc thêm áo giáp chống đạn màu kaki, phối quần cùng tông, trên đầu đội mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt, tay xách một chiếc ba lô lớn. Giữa khung cảnh hoang tàn nứt nẻ ấy, dáng vẻ hắn vừa lạc lõng lại vừa hòa nhập với tình hình, mâu thuẫn mà vẫn chặt chẽ.
Ký ức đã bị phong kín tận nơi xa xăm nay đột ngột bị xé rách, ào ạt cuộn tới, mang theo sức nặng gió bụi dồn ép ngay trước mắt.
Văn Quân Hà ném ba lô xuống đất, nhìn Bạch Ly, kìm nén đến cực điểm mà bước lên một bước.
"Tiểu Bạch." Hắn gọi tên cậu, ánh mắt khóa chặt gương mặt mà ngày đêm mong nhớ, "Anh đến tìm em."
Đám trẻ đã ăn trưa xong, vốn nên có một giờ chơi đùa, lại bị Sam lùa cả vào phòng học thêm một tiết ngoại ngữ, nếu không bọn nhỏ nhất định nhao nhao chạy ra, lén lút tò mò nhìn chằm chằm người đàn ông lạ mặt kia.
Thực ra Sam cũng chẳng kìm nổi tính nhiều chuyện, lấy cớ đi vệ sinh mà cố ý ghé qua mấy lần. Nhưng hai người kia chỉ ngồi trên bậc đá, chẳng nói mấy câu, không nghe được gì. Dựa vào đôi mắt hoe đỏ từ lúc gặp mặt đến giờ của người đàn ông kia, Sam liền chắc chắn, đây tuyệt đối chẳng phải "bạn bè bình thường" như Bạch Ly từng nói.
Người đã tìm suốt một năm, cuối cùng cũng tìm được. Lời muốn nói quá nhiều, lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Văn Quân Hà hỏi, Bạch Ly đáp. Toàn chuyện gần đây, công việc, thậm chí cả tình hình chính trị mới nhất của Yabu. Quả thật giống như bạn bè lâu ngày gặp lại đang trò chuyện.
Văn Quân Hà không nhắc gì đến những khổ sở mình phải chịu đựng để tìm được cậu, chẳng kể một năm nay hắn đã nhớ nhung thế nào, cũng không nói đến chuyện hắn đi đến Vân Thành gặp cha mẹ Bạch Ly.
Hắn chỉ lắng nghe. Nghe tiếng nói, cảm nhận nhịp thở của cậu. Nhìn khuôn mặt và nụ cười nhạt kia. Thế thôi cũng đủ khiến hắn thấy thỏa mãn lắm rồi.
"Được rồi, tình hình của tôi chỉ vậy thôi. Công việc, môi trường đều thích nghi được." Bạch Ly xua tay, thấy chẳng còn gì cần nói thêm. "Cảm ơn anh đã đến thăm. Nhưng nơi này quá nhiều nguy hiểm, anh sớm quay về thì hơn."
Một năm không gặp, gương mặt vốn tinh tế của Bạch Ly giờ lại thêm nét cứng cỏi, trong mi mắt mang theo sự phóng khoáng và bất cần vô thức. Người gầy đi nhiều, nhưng nụ cười lại có sức nặng đặc biệt. Chỉ có ánh mắt là không đổi, lúc nhìn người mà mỉm cười, ánh nhìn như có móc câu, muốn gỡ tim gan người ta đem nuốt vào từng chút.
"Anh đã đến thì không định quay về." Văn Quân Hà nói. "Anh không phải đến 'thăm' em, mà là đến để tìm em."
Bạch Ly sững lại. Hình như không hiểu tại sao sau một năm trời, Văn Quân Hà vẫn khăng khăng muốn tìm mình. Cậu bình tĩnh đáp, "Hôm đó tôi ra đi không nói một tiếng, anh chắc chắn không dễ chấp nhận. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, chúng ta chẳng thể ngồi xuống mà nói chuyện bình tĩnh được. Dù thế nào, chuyện cũng qua rồi. Giờ tôi sống rất tốt, có công việc mình thích, có cuộc sống mình muốn.
Nguy hiểm thì có, nhưng tôi thật sự thấy vui."
Cậu dừng lại một chút, giọng thản nhiên và vững vàng, "Nhưng nơi này không thuộc về anh. Anh nên trở lại với cuộc sống của mình."
Văn Quân Hà nhìn chằm chằm, khiến Bạch Ly có chút chột dạ, ngỡ mình nói sai chỗ nào. Đối phương chỉ thản nhiên buông một câu quen thuộc, "Đã đến rồi, thì ở lại một thời gian đã."
Rồi hắn lại nói thêm, "Em đừng lo anh sẽ lại bám riết. Sau này anh sẽ không ép em nữa. Anh chỉ muốn ở bên em, em cứ coi anh như một người bạn cũ, đến đây 'trải nghiệm cuộc sống' cũng được."
Hắn biết quan hệ giữa mình và Bạch Ly đã thành căn bệnh nan y, chẳng thể trong ngày một ngày hai chữa khỏi, gấp gáp không ích gì. Chỉ cần giờ đây đã tìm thấy người, chỉ cần Bạch Ly còn trong tầm mắt, hắn cũng yên tâm hơn nhiều, chẳng phải mỗi đêm ôm điện thoại đọc tin nước X mà trằn trọc mất ngủ nữa.
Cuối cùng, "người bạn cũ" ấy đã ở lại.
Không phải vì Bạch Ly mềm lòng, mà là lần này Văn Quân Hà nhập cảnh vào nước X, đã phải vòng qua sáu thành phố mới lẩn tránh được đội vũ trang địa phương để vào được Yabu. Từ lúc hắn khởi hành đến lúc tìm thấy Bạch Ly, mất trọn nửa tháng. Vào đã khó, ra lại càng khó. Huống chi, những đường dây giúp Văn Quân Hà thuận lợi đặt chân vừa xuống đất thì lập tức cắt liên lạc, muốn rời khỏi đây phải mò lại đường đi mới.
Bạch Ly nghi ngờ đây là hắn cố ý, nhưng chẳng có bằng chứng. Dù sao đó là việc mạo hiểm tính mạng, cậu cũng khó mà lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Bất đắc dĩ, Bạch Ly chỉ đành để Văn Quân Hà ở lại, đâu thể vừa mới đặt chân xuống đã bị đuổi đi, nhỡ có chuyện gì xảy ra, cậu thật sự không gánh nổi.
Điều quan trọng hơn cả là Văn Quân Hà đã nói rất rõ, họ có thể làm bạn. Thật giả thế nào, Bạch Ly không buồn phân biệt, cũng chẳng quan tâm. Đã là "bạn bè", thì cứ giữ đúng ranh giới ấy, chờ thời cơ thích hợp rồi sớm đưa Văn Quân Hà an toàn rời khỏi là được.
Muốn nhận một người, việc đầu tiên là chỗ ở. Cái khu này trước vốn là trường tiểu học, sau bỏ hoang, còn bốn gian phòng học lớn, giờ đã thành ký túc xá cho bọn trẻ. Cạnh bức tường phía Đông có hai căn kho nhỏ, đã được Bạch Ly dọn ra, một căn cho cậu, một căn cho Sam.
Suy nghĩ một hồi, Bạch Ly dứt khoát kéo một chiếc giường xếp vào phòng mình, tạm để Văn Quân Hà ở chung.
Trong phòng chỉ có hai giường đơn, giữa ngăn bởi lối đi hẹp, thêm chiếc bàn con đặt cạnh cửa sổ, chẳng còn chỗ cho thứ gì khác. Vậy mà Văn Quân Hà như vừa tìm thấy nơi yên lòng, đem hành lý từng món từng món lấy ra sắp xếp, không hề tỏ chút chê bai.
Bạch Ly nhìn hắn thu dọn gọn ghẽ, bỗng nổi lên ý nghĩ xấu xa, chắc Văn Quân Hà cả đời chưa từng ở căn phòng tồi tàn thế này. Nhưng thôi, rồi sẽ có chỗ còn tệ hơn. Biết đâu đại thiếu gia ở được hai hôm sẽ chịu không nổi mà tự động bỏ đi.
Nghĩ thế cũng hay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!