Văn Quân Hà theo sát phía sau cha Bạch Ly lên lầu. Cửa vừa mở, cha Bạch nghiêng người nhường lối, hắn mới bước vào. Mẹ Bạch đang dọn dẹp trong bếp, nghe động tĩnh liền gọi vọng ra,
"Lão Bạch, mau đem cua vào nhanh đi, tôi đang chờ để cho vào nồi đây."
Mùi cơm canh thơm phức đã lan ra ngoài. Văn Quân Hà cởi giày, chưa kịp đợi Cha Bạch nói gì đã xách túi đi thẳng vào bếp.
Mẹ Bạch quay lại thấy hắn, thoáng giật mình, một lúc sau mới phản ứng kịp, vội vàng đón lấy túi. Bà cúi đầu nhìn xuống, phát hiện hắn chỉ mang tất đứng trên sàn, bèn lau tay vào tạp dề, lấy từ tủ giày ra một đôi dép, đưa cho hắn rồi lại quay vào tiếp tục hấp cua.
Cha Bạch pha trà, Văn Quân Hà cúi người cung kính nhận lấy, không nhiều lời, chỉ im lặng ngồi đối diện, chậm rãi uống trà.
Bản tính vốn lạnh lùng, xa cách, cho dù cầu người cũng không tỏ ra khúm núm, chỉ cần nhìn qua đã biết hắn không phải xuất thân từ gia cảnh tầm thường. Thế mà hôm nay ngồi đây, lại mang theo nỗi sốt ruột và chờ mong, là dáng vẻ thật sự của một kẻ bất lực, dè dặt mà mong mỏi.
Cha Bạch nhìn một lúc liền đoán định được, trong lòng khẽ thở dài.
"Chuyện của cậu với Tiểu Bạch, làm cha mẹ chúng tôi vốn không nên xen vào. Nhưng đã chia tay rồi, tức là không hợp. Cậu cũng bận rộn, cứ mãi lui tới thế này chỉ uổng công thôi."
Văn Quân Hà ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc, "Cháu không thấy uổng công. Chỉ muốn qua đây nhìn thấy bác và bác gái, cảm giác như vậy cháu sẽ thấy mình còn gần em ấy một chút."
Bạch Cảnh Hành nhấp ngụm trà, chậm rãi nói, "Tôi không rõ vì sao hai đứa lại chia tay. Nhưng đã là người lớn rồi, thì nên vui vẻ buông tay, đừng quấn lấy nhau nữa."
Giọng Văn Quân Hà thấp xuống, "Cháu biết, là cháu có lỗi với em ấy. Cháu chỉ muốn bù đắp, nhưng chẳng biết tìm ở đâu."
Hắn dừng lại, rồi nói thêm, "Cháu không ép hai bác phải nói em ấy ở đâu. Cháu hiểu nỗi lo của hai bác. Cháu chỉ muốn ghé qua nhìn, vì nghĩ đến việc em ấy một mình ở nơi đó, trong lòng cháu không sao yên được. Chỉ cần hai bác sống yên ổn, thì cháu tin Tiểu Bạch bên kia cũng sẽ được an toàn và bình an."
Lời này khiến Cha Bạch lặng im.
Văn Quân Hà biết, chỉ cần ông chịu để hắn bước chân vào nhà, tức là đã lóe lên một tia hy vọng.
"Từ tháng tư Tiểu Bạch rời đi, đến giờ đã nửa năm. Cháu đã sang nước X bảy lần, tìm qua nhiều thành phố mà vẫn không có tin tức. Có chỗ loạn quá, không thể vào, còn chỗ nào vào được thì cháu đều đã tìm."
Hắn nhớ lại, mỗi lần ra đi ôm hy vọng, trở về lại là thất vọng trĩu nặng, cả người cứ như bị treo lơ lửng giữa không trung, chẳng bao giờ chạm đất.
"Ngày nào cháu cũng theo dõi tin tức bên đó, mỗi lần đều tim thắt lại." Văn Quân Hà nói tiếp, "Từ lúc em ấy đi, cháu đêm nào cũng mất ngủ. Cháu đi tìm, không phải nhất định để quay lại bên nhau, chỉ là muốn biết em ấy có an toàn không. Chỉ cần biết ở nơi cháu không thể nhìn thấy, em ấy vẫn sống vui vẻ, làm điều mình muốn, thì cho dù không quay về bên cháu... cũng không sao ạ."
Cha Bạch im lặng uống trà, ngón tay siết chặt lấy tách.
Chuyến đi nước X, Bạch Ly chỉ báo cho cha mẹ sau khi nhận được lời mời. Bao năm nay, họ vẫn để con tự quyết, dù biết nơi ấy hiểm nguy, nhưng vẫn mong con làm điều mình thực sự yêu thích. Lo thì không lo sao được. Những ngày đầu Bạch Ly vừa rời đi, Mẹ Bạch có khi thức trắng đêm, ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Cha Bạch đều biết cả.
Bàn ăn đã dọn xong, Mẹ Bạch khẽ gọi hai người trong phòng khách, "Ra ăn cơm đi, có gì thì để ăn xong hãy nói."
Cha Bạch và mẹ Bạch ngồi một bên bàn, Văn Quân Hà ngồi đúng vị trí thường ngày của Bạch Ly. Vừa gắp miếng đầu tiên, đũa hắn hơi khựng lại.
Mẹ Bạch thấy vậy liền cười, "Tôi nấu toàn món quê nhà, có lẽ cậu chưa quen ăn."
Văn Quân Hà khẽ lắc đầu, "Rất ngon ạ."
Một bàn cơm toàn là hương vị của Bạch Ly. Trước kia chẳng mấy khi để tâm, giờ mới hiểu, hóa ra hắn cũng có lúc muốn nguyện đổi hết mọi khát vọng miếng ngon vật lạ chỉ để có lại bàn cơm quen thuộc này.
"Cháu thật sự rất hối hận, cũng thấy có lỗi. Ở bên Tiểu Bạch lâu đến thế, vậy mà chưa từng đến thăm hai bác."
Giờ ngồi đây, người mong mỏi nhất lại chẳng còn ở cạnh.
Văn Quân Hà ăn rất nhiều, giữa chừng mẹ Bạch còn múc thêm một bát cơm, hắn cũng ăn hết sạch. Sau câu "hối hận" kia, hắn không còn nhắc tới Bạch Ly nữa. Hắn biết cha mẹ cũng đang đau lòng, nên chuyển chủ đề sang cảnh vật, phong tục ở Vân Thành. Hắn kể, lần đầu xuống đây hồi tháng sáu, mới đứng dưới lầu chưa đến mười phút mà cả người đã ướt đẫm, áo sơ mi và quần dính chặt vào người.
Từ lần sau hắn đều mặc đồ vải thô, nhưng nghĩ mặc áo thun quần đùi đến gặp trưởng bối thì thất lễ, nên vẫn chọn sơ mi, chỉ đổi sang vải lanh cho mát.
Mẹ Bạch nghe xong liền cười, "Không cần câu nệ thế đâu, mặc sao cho thoải mái là được."
Bà vốn mềm lòng, ăn xong một bữa cơm liền thấy thương hắn. Cha Bạch thấy vậy, cũng chỉ khẽ liếc vài lần, không nói gì thêm. Văn Quân Hà hiểu được, nên dọn sạch cả bàn, lại còn vào bếp phụ thu dọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!