Nhà tạm vốn đã mỏng manh, cánh cửa lại càng sơ sài. Bị Kỳ Vọng mạnh tay hất một cái, cả căn phòng khẽ rung lên dưới chân.
Thấy ánh mắt cảnh giác của Tống Hân, Kỳ Vọng cũng không tiến lại quá gần, "Cậu ngồi đi, tôi còn chưa nói xong."
"Lần trước cậu đánh tôi một gậy," Kỳ Vọng lật cổ áo, để lộ sau gáy cho Tống Hân nhìn, "Giờ tính sao đây?"
Tống Hân hơi ngẩn ra. Tính sao là tính thế nào?
Kỳ Vọng liền nói, "Cậu đánh tôi rồi đó, chẳng lẽ không nên có tí biểu hiện tội lỗi gì à?"
Trong đầu Tống Hân như có cả bầy thú ăn cỏ phi qua, cơn giận cũng xộc lên, "Biểu hiện gì? Tôi đánh anh thì sao? Anh không phải còn—"
Y nói đến đây thì khựng lại, thật sự không thể thốt nổi những chuyện hôm đó ra.
"Ừ, tôi còn xé áo cậu, còn dọa nạt cậu đúng không?" Kỳ Vọng lập tức tiếp lời, mặt mày không có chút áy náy, "Nhưng chẳng phải vừa nãy chính cậu bảo 'coi như xong' sao?"
Tống Hân sững người. Y bị cái kiểu "không biết xấu hổ" này của Kỳ Vọng làm cho choáng váng.
Tống Hân là ai chứ, trong giới được coi là quý công tử ôn hòa nhã nhặn, gặp chuyện không mấy khi biến sắc. Vậy mà chỉ trong một buổi sáng hôm nay đã liên tiếp bị Kỳ Vọng chọc cho nổi đóa, thật sự hiếm thấy.
"Thôi nào, đừng vội, sao lại không đùa nổi thế?" Thấy đối phương sắp bực thật, Kỳ Vọng cất nụ cười cà lơ phất phơ, tỏ vẻ nghiêm túc, "Thế này nhé, dù sao cũng là cậu hiểu lầm tôi trước, không hỏi gì đã cho ngay một gậy. Sau đó tôi có làm quá thì cũng là có nguyên do đúng không? Cả việc công lẫn việc tư, chúng ta đều coi như có chút giao tình rồi. Cậu mời tôi một bữa cơm, coi như huề.
Thấy thế nào?"
Tống Hân hít sâu hai hơi, nghiến răng đáp, "Được, tôi mời."
Kỳ Vọng liền cười, hạ quyết định, "Vậy thì tối mai, địa điểm để tôi chọn."
**
Cuối tháng, Vạn Trọng Vi từ nước M trở về, Kỳ Vọng cuối cùng cũng thoát được cơn bận rộn triền miên.
Tối hôm đó, hắn liền chạy tới nhà họ Vạn ăn cơm. Ăn xong còn ngồi lì không chịu đi, than thở mình mệt quá, tìm đủ cách đòi nghỉ mấy hôm. Vạn Trọng Vi còn chưa kịp mở miệng, Thời Ôn đã hỏi thẳng,
"Cậu đang yêu à? Muốn đưa bạn gái đi chơi đúng không?"
"Rõ thế hả?" Kỳ Vọng làm ra vẻ kinh ngạc.
Thời Ôn gật gù, bộ dạng như nhìn thấu tất cả, chỉ vào mặt hắn, "Sắc xuân phơi phới viết hết cả lên đó rồi."
"Thật ra thì chưa phải quan hệ rõ ràng gì, chỉ là tôi đơn phương cảm thấy người ta rất tốt thôi." Kỳ Vọng thành thật.
Ba người ngồi trong phòng khách uống trà. Thời Ôn vừa ôm sách, vừa xem TV, thỉnh thoảng còn chêm vài lời "tư vấn tình cảm" cho Kỳ Vọng, làm một lúc mấy việc chẳng vướng gì.
Kỳ Vọng thì lại muốn hỏi Vạn Trọng Vi nhiều hơn. Đối diện với Thời Ôn, hắn hơi ngại, cũng không dám nói nhiều, vì Vạn Trọng Vi sẽ để ý.
Lúc này Thời Ôn đang chăm chú dùng bút gạch gạch trên sách, chẳng buồn để ý tới họ. Kỳ Vọng liền hạ thấp giọng hỏi Vạn Trọng Vi,
"Ông chủ, đàn ông với đàn ông... thì yêu nhau như thế nào?"
Vạn Trọng Vi lập tức lộ ra vẻ mặt muôn màu muôn vẻ.
"Không phải, em không nói cái... chuyện kia," Kỳ Vọng vội vàng giải thích, "Chuyện đó em biết rồi, chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy chứ."
Thời Ôn ngẩng đầu chen ngang, "Cậu vừa bảo heo chạy, đang ám chỉ ai là heo đó?"
Vạn Trọng Vi, "..."
Kỳ Vọng, "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!