Chín giờ tối, Văn Quân Hà bước ra khỏi phòng tiệc, bấm số gọi cho Bạch Ly.
Chuông reo mấy hồi, điện thoại mới được bắt máy. Âm thanh điện lưu rè rè, khiến giọng Bạch Ly có chút méo mó.
"Tôi còn nửa tiếng nữa là xong, em muốn ăn gì?" Văn Quân Hà hỏi.
"Gì cũng được." Giọng Bạch Ly nghe như ở ngoài trời, tín hiệu không tốt, lẫn tạp âm, đứt quãng rời rạc.
Trong lòng Văn Quân Hà đột nhiên dâng lên một cơn bất an, không rõ nguyên do. Vốn đang dựa vào tường, thân thể hắn bất giác đứng thẳng, rồi vô thức đi tới đi lui mấy bước.
"Em đang ở ngoài à?" Văn Quân Hà hỏi.
Bạch Ly đáp, "Ừm, xuống dưới đi dạo một chút."
Văn Quân Hà thở phào, cảm thấy bản thân vừa rồi đa nghi quá hóa nực cười, bèn quay lại chuyện chính, "Khách sạn này có lê chưng đường phèn và bánh bao nhân cua ngon lắm, để tôi mua cho em nhé?"
Bạch Ly khựng lại một chút, rồi đáp, "Được."
"Muộn rồi, mau lên phòng đi nghỉ," Văn Quân Hà vẫn có chút không yên lòng, lại dặn, "Tôi về ngay đây."
Hắn trở lại phòng tiệc, xã giao thêm vài câu với đối tác rồi lập tức xin phép rời đi. Hắn không thể đợi nửa tiếng nữa, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng gần, từ tiềm thức đã nhảy thẳng ra trước mắt, khiến hắn không thể ở lại thêm phút giây nào.
Ngồi trên xe về nhà, Văn Quân Hà lại gọi cho Bạch Ly, nhưng điện thoại bên kia đã tắt máy. Lòng bàn tay hắn đặt trên hộp cơm tối, hơi ấm còn vương lại, chứng minh mấy món ăn ngon này vừa mới ra lò.
Hắn ôm chặt hộp đồ ăn trong tay, như sợ nó nguội lạnh, rồi bảo tài xế lái nhanh hơn nữa.
**
Văn Quân Hà bật đèn phòng khách, đứng rất lâu trong căn nhà trống rỗng.
Khắp các góc phòng đều không có Bạch Ly, không có bóng dáng người đó, không có đồ đạc, cũng chẳng còn dấu vết gì. Bạch Ly như thể bốc hơi khỏi thế gian. Người sáng nay còn tiễn hắn xuống thang máy đi làm, giờ đây dường như chưa từng tồn tại.
Bạch Ly đi rồi. Không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước.
Thật ra sao có thể không có dấu hiệu? Từ lúc Văn Quân Hà lạnh nhạt thờ ơ, từ khi hắn buông xuôi mặc kệ những ác ý tràn lan xung quanh, từ lúc hắn dùng đủ mọi thủ đoạn tồi tệ, từ khi cả hai dằn vặt nhau đến tận cùng, từ khi Bạch Ly ngã xuống hồ để né tránh chuyện đăng ký kết hôn...
Mỗi một bước đi đều đã lấp đầy những điềm báo về sự chia lìa.
Văn Quân Hà chân trần đứng giữa phòng khách, dép cũng chẳng buồn mang, trong tay còn xách hộp đồ ăn nguội lạnh, cả người chìm trong sự thần hồn lạc phách, bị ý niệm "Bạch Ly không cần hắn nữa" đè nặng đến nghẹt thở.
Tiếng "tích" khẽ vang của đồng hồ điểm giờ trong phòng khách như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu.
Hắn toàn thân chấn động, ngẩng đầu nhìn quanh, cuối cùng mới có chút biểu cảm như người bình thường. Hắn tự nhủ phải tỉnh táo, không được gục ngã, không được buông tay. Hắn tưởng mình sẽ nổi giận, nhưng lại không. Thế cũng tốt, ít ra có thể bình tĩnh hơn để xử lý mọi chuyện.
Nửa tiếng sau, đoạn giám sát được gửi đến di động.
Hắn thấy Bạch Ly buổi sáng đã xách hành lý rời khỏi nhà, lên xe của Tào Tuấn Nghiêm ở cổng khu. Hắn ta còn thản nhiên đứng đó chờ, nhìn thấy Bạch Ly thì bước nhanh tới, cười tươi, nhiệt tình nhận hành lý rồi mở cửa ghế phụ, đưa tay che khung cửa để Bạch Ly thuận tiện ngồi vào.
Hoàn toàn không bận tâm sẽ bị camera ghi lại, cũng chẳng sợ Văn Quân Hà phát hiện rồi tìm phiền phức.
Đến lúc này, Văn Quân Hà rốt cuộc mới bùng lên một tia phẫn nộ. Hắn quăng mạnh điện thoại xuống sàn nhà, bật ra một câu chửi thề.
Người của hắn hành động rất nhanh, định vị được tín hiệu điện thoại Bạch Ly lần cuối xuất hiện ở một quốc gia biên giới nhỏ. Hôm sau Văn Quân Hà lập tức bay sang, nhưng chỉ vồ hụt.
Bởi vì chiều hôm trước, Bạch Ly đã lên chuyến bay sang nước X.
Trong tay cầm tờ thông tin xuất nhập cảnh của Bạch Ly, Văn Quân Hà ngẩn ngơ rất lâu, mới nhớ lại một ký ức xa xăm.
Ngày còn đi học, ước mơ của Bạch Ly là trở thành phóng viên chiến trường, vì thế đã chọn học chuyên ngành báo chí – truyền thông. Sau khi tốt nghiệp, cậu từng nhận được offer từ một hãng thông tấn nước ngoài, nhưng cuối cùng vì Văn Quân Hà không đồng ý mà đành bỏ lỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!