Chương 34: Rời đi

Cuối tháng tư, Bạch Ly nhận được email từ hãng thông tấn X. Chiều hôm ấy, cậu mở hộp thư, đọc đi đọc lại hai lần nội dung, trong lòng chẳng rõ có nên gọi là kích động hay gì khác, chỉ cảm thấy mọi thứ vẫn chưa muộn.

Sau đó, cậu bắt đầu chuẩn bị.

Cậu gọi cho cha một cuộc điện thoại rất dài. Thực ra cha Bạch luôn biết ý định của con trai, im lặng hồi lâu rồi nói, "Con à, đi đi. Ở nhà có mẹ và ba, con đừng lo. Bao giờ con muốn quay về, ba mẹ sẽ ở nhà chờ con."

Mắt Bạch Ly đỏ hoe. Cậu nợ cha mẹ quá nhiều, không thể cho họ một gia đình trọn vẹn theo nghĩa truyền thống, cũng chẳng để họ hưởng niềm vui đoàn tụ. Ngay cả chuyện ở bên cạnh lúc này cũng xa xỉ. Nhưng cha lại hiểu, lại ủng hộ. Con cái có thế giới riêng, làm cha mẹ không nên can thiệp quá nhiều.

Những tài liệu cần chuẩn bị, những thủ tục cần làm, cậu ủy thác cho đàn anh ở bên nước X lo liệu. Bên này cậu chẳng cần làm bao nhiêu, khoảng nửa tháng sau là xong tất cả.

Phần còn lại chỉ là chờ. Chờ một thời điểm thích hợp, chờ một ngày Văn Quân Hà không có mặt ở Bình Châu.

Thế nhưng, chưa chờ được thời cơ, cậu lại chờ được một người.

Một buổi chiều rất bình thường, Bạch Ly xuống nhà dạo bước, liền gặp Tào Tuấn Nghiêm đứng ở góc phố. Hắn hình như đã đợi lâu, thấy Bạch Ly thì lập tức đứng thẳng, nhanh mấy bước tiến tới.

Bạch Ly dừng chân, ánh mắt nhìn sang mang theo cảnh giác.

Tào Tuấn Nghiêm không vòng vo, mở miệng đã nói, "Tiểu Bạch, nếu cậu muốn đi, tôi giúp cậu."

Hắn sợ Bạch Ly không tin, liền giải thích thêm, "Là anh Trọng Vi bảo tôi đến. Ngày mai nhà tôi có một lô hàng sẽ vận chuyển ra nước ngoài, cậu có thể đi theo máy bay tư nhân, sẽ không ai phát hiện."

Tào Tuấn Nghiêm còn nói một địa chỉ, đó là một tiểu quốc vùng biên. Từ đó đi máy bay của nhà họ Tào, rồi trung chuyển sang nước X thì rất tiện.

Kế hoạch ban đầu của Bạch Ly là đợi lúc Văn Quân Hà đi công tác rồi mới rời đi, như thế mới thong thả, Văn Quân Hà cũng sẽ không phát hiện ngay. Chờ cậu sang đến nước X, nếu Văn Quân Hà có tìm thì cũng sẽ gặp nhiều trở ngại. Thời gian càng dài, khả năng cao sẽ buông bỏ. Hơn nữa với thái độ hiện giờ, hắn tuyệt đối sẽ không còn đi gây khó dễ cho cha mẹ cậu nữa.

Bạch Ly từng nói ý định này cho Thời Ôn nghe. Thời Ôn lo lắng, cảm thấy Bạch Ly nghĩ quá đơn giản, bèn nhờ Vạn Trọng Vi giúp để an toàn hơn, tránh tình cảnh vừa ra sân bay đã bị chặn lại.

Vạn Trọng Vi lòng dạ thâm sâu, lập tức nghĩ ngay tới Tào Tuấn Nghiêm, mượn tuyến vận chuyển tư nhân của nhà họ Tào để đưa Bạch Ly đi vòng.

Làm vậy vừa khiến Văn Quân Hà khó nắm được hành tung của Bạch Ly, lại vừa khiến bản thân Vạn Trọng Vi đứng ngoài. Còn Tào Tuấn Nghiêm vốn đã trở mặt với Văn Quân Hà, hận không thể khiến đối phương mất mặt, ôm tâm trạng "đồ tốt tôi không có thì cậu cũng đừng mơ", nên đồng ý ngay.

Chuyện có hơi lệch so với kế hoạch ban đầu, nhưng không phải không thể. Bạch Ly không nghĩ quá lâu, liền gật đầu đồng ý.

Sáng hôm sau, Bạch Ly dậy rất sớm, nấu cháo và sandwich, đông – tây kết hợp. Văn Quân Hà đã lâu không được ăn bữa sáng do Bạch Ly chuẩn bị, uống liền hai bát cháo ngũ cốc mới dừng.

"Tối nay tôi có một buổi xã giao, sẽ cố gắng về sớm." Văn Quân Hà thắt xong cà vạt, đi tới ôm chặt lấy Bạch Ly.

Bây giờ, mỗi lần hắn ôm đều rất chặt, hai cánh tay như giam cầm từ sau lưng, ép Bạch Ly vào trong ngực. Bạch Ly thở khó, khẽ cựa mình.

Văn Quân Hà hơi nới lỏng lực, cúi đầu, môi lướt qua vành tai cậu, mang theo tình ý quấn quýt không nỡ rời xa, "Em nhớ ăn uống đầy đủ. Nếu không muốn ăn cũng không sao, tôi sẽ mang đồ ăn khuya về cho em."

Văn Quân Hà ra khỏi cửa, vào thang máy. Khác với mọi lần, Bạch Ly không quay về ngay mà tiễn hắn ra tận cửa.

Cửa nhà mở rộng, Bạch Ly đứng trong khung hình chữ nhật ấy. Nắng xuyên qua cửa kính phòng khách, phủ trên lưng cậu như một màn sương vàng nhạt.

Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt đen láy. Bạch Ly khi ấy, như thiên sứ vừa theo ánh sáng mà đáp xuống.

Cậu mỉm cười rất khẽ, vẫy tay với Văn Quân Hà đang bước vào thang máy.

Đến khi cửa thang máy khép lại, gương mặt Bạch Ly vẫn lơ lửng trong mắt hắn. Một ý nghĩ lạ thoáng qua, quá nhanh, đến mức Văn Quân Hà không kịp nắm bắt.

Sau đó, thư ký gọi đến, xác nhận lịch trình hôm nay. Báo cáo xong việc, vừa định cúp máy thì nghe thấy Văn Quân Hà hỏi bữa tối với đối tác hẹn ở đâu.

Thư ký đọc tên một khách sạn, không hiểu vì sao tổng giám đốc lại bỗng dưng quan tâm chi tiết này, chỉ nghe thấy Văn Quân Hà nói đổi sang một chỗ khác, còn hiếm khi giải thích thêm, "Nơi đó đồ ăn khuya ngon."

**

Mười giờ rưỡi sáng, Bạch Ly thu dọn hành lý đơn giản, khóa cửa xuống nhà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!