Rạng sáng một giờ, cậu trợ lý ôm lọ thuốc trị bầm dập lạch bạch chạy vào phòng Kỳ Vọng.
Kỳ Vọng sắc mặt u ám, để trần thân trên ngồi trên sofa. Trợ lý cẩn thận thoa thuốc, miệng thì xuýt xoa, "Ôi trời, ai ra tay ác thế hả anh Vọng, anh bị đánh sao không gọi em?"
Kỳ Vọng liếc cậu ta một cái, ánh mắt như nói "gọi cậu thì được ích gì", rồi bảo, "Ngày mai đi tra danh sách khách, tìm ra người này."
"Rõ, anh Vọng, tìm ra rồi nhất định cho hắn đẹp mặt!"
"Chúng ta không phải xã hội đen, đừng mở miệng cái gì cũng bạo lực."
Thực ra Vạn Nguyên vẫn còn vài mối làm ăn mờ ám, nhưng từ sau khi Vạn Trọng Vi tiếp quản, gần như đã thanh lý hết, Kỳ Vọng từ lâu chẳng phải nhúng tay vào nữa.
Trợ lý biết mình lỡ lời, vội cười xòa, đi lấy bộ đồ ngủ sạch sẽ từ tủ áo.
Kỳ Vọng ngồi yên, cậu trợ lý khom người mở áo ngủ, định khoác lên cho hắn. Hai người đứng quá gần, Kỳ Vọng hơi ngẩng đầu liếc một cái, rồi bất chợt kéo cậu lại. Trợ lý mất thăng bằng, ngồi phịch ngay lên đùi hắn.
Trợ lý hốt hoảng kêu, "Anh Vọng, em... em có đè trúng chỗ bị thương không?!"
Vội vàng muốn đứng lên, nhưng Kỳ Vọng chẳng buông, hai tay còn siết chặt hơn, ôm cứng lấy eo cậu ta.
Trợ lý, "!!"
Trợ lý hóa đá, nói năng lắp bắp, "Anh... anh Vọng, anh làm sao vậy..."
Kỳ Vọng không nói, mặt nghiêm lại, mắt nhìn thẳng, vòng tay càng lúc càng siết.
Trong đầu cậu trợ lý loạn như chong chóng, xong rồi, sếp định giở trò với mình? Sếp che giấu giới tính ư? Hay là... mình sắp phải phụ bạc bạn gái rồi?!
Cậu ta lắp bắp thốt lên, "Anh Vọng, em... em không đồng ý đâu."
Khóe miệng Kỳ Vọng giật giật, một cước đạp cậu ta xuống đất.
Trợ lý, "......"
Đây là gì vậy, tổng tài bá đạo cưỡng ép tình yêu? Mới mở màn đã hạ màn luôn sao?!
Kỳ Vọng thở phào, liếc xuống "bảo bối" của mình, may mắn vẫn bình thường. Quả nhiên, sao có thể thật sự thích đàn ông được, chắc chỉ do lúc nãy đánh nhau máu dồn lên xuống dưới quá thôi.
"Đi đi, mau về ngủ!" Kỳ Vọng xoa mặt, sải bước lên giường.
Rồi liếc cậu trợ lý vẫn còn ngẩn người, "Cứ yên tâm, cho dù tôi có thích heo nái cũng sẽ chẳng bao giờ thích đàn ông."
Trợ lý bừng tỉnh, vỗ ngực thở phào, lập tức chạy biến.
**
Sáng chín giờ, Bạch Ly tỉnh lại sau cơn say, ngẩn người nhìn trần nhà một lúc. Luôn cảm thấy tối qua có gì xảy ra, nhưng nhớ không rõ.
Thôi kệ.
Ăn sáng, cậu thấy Tống Hân có gì đó kỳ lạ, liền hỏi, "Anh làm sao thế?"
"Người tối qua đưa cậu vào nhà vệ sinh, cậu quen à?" Tống Hân nghĩ một hồi, vẫn quyết định hỏi thẳng.
"Ai?" Bạch Ly uống một ngụm sữa, át đi vị rượu trong cổ.
"Người dìu cậu, tối qua cậu uống say ấy."
Bạch Ly ngẫm chút, uống nốt phần sữa còn lại, "Là Kỳ Vọng của Vạn Nguyên, tình cờ gặp thôi. Hôm qua rượu nặng quá, sau đó thế nào thì không nhớ, chắc anh ta đưa tôi về phòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!