Chương 32: Kỳ Vọng

Thế nhưng, cho dù biết Bạch Ly là cát rơi lọt kẽ tay, Văn Quân Hà vẫn không chịu buông.

Sau khi Bạch Ly hoàn toàn phát tiết cảm xúc, liền rơi vào trạng thái buông xuôi, tự bỏ mặc chính mình. Văn Quân Hà nghĩ ra đủ mọi cách cũng vô ích. Cuối cùng, hắn chỉ có thể tự nhủ, cứ từ từ thôi, rồi sẽ có một ngày Bạch Ly tha thứ cho hắn.

Khi ấy hắn vẫn chưa biết, ngày đó hắn sẽ phải đợi rất lâu, rất lâu.

Khách sạn mà Văn gia thu mua ở nước ngoài sẽ chính thức đổi tên và khai trương sau Tết, Văn Quân Hà phải đến tận nơi giám sát, khoảng chừng một tháng sẽ không có mặt ở Bình Châu. Hắn từng nghĩ đến việc đưa Bạch Ly theo, nhưng đối diện với sự kháng cự của cậu, cuối cùng cũng không nỡ ép buộc.

Cứng quá thì dễ gãy, lý lẽ này hắn hiểu. Bạch Ly lúc này chính là một sợi dây cao su đã bị kéo đến cực hạn, thêm một phần lực thôi cũng sẽ đứt ngay.

Văn Quân Hà suy đi tính lại, chẳng tin ai được, cuối cùng tìm đến Tống Hân. Vừa khéo studio của Tống Hân nhận một dự án khu nghỉ dưỡng ở vùng ngoại ô Bình Châu, nhân cơ hội đó, Tống Hân đích thân chạy một chuyến, mời Bạch Ly làm cố vấn cho dự án, giá đưa ra cũng hợp lý, lời nói thì khéo léo.

"Tôi làm thiết kế nhưng toàn lý thuyết, còn thực tế lại khác. Thiếu một người giàu kinh nghiệm góp ý, không biết có thể mời cậu giúp chỉ bảo một chút không?" Tống Hân nói, "Có thể hơi vất vả, phải ở trong núi một thời gian. Nhưng nơi đó yên tĩnh, không nhiều người, không khí trong lành, mỗi ngày còn có thể leo núi."

Cuối cùng còn ghé tai thêm một câu, "Hai cái thiệt thì chọn cái nhẹ hơn ấy."

Bạch Ly nhanh chóng quyết định đi, nếu không vào núi, thì phải theo Văn Quân Hà ra nước ngoài, đổi một nơi yên tĩnh, vừa hay cậu cũng có chuyện muốn tranh thủ chuẩn bị.

Văn Quân Hà tiễn Bạch Ly đến khu nghỉ dưỡng, chuẩn bị đủ loại hành lý, hết lần này đến lần khác muốn mở miệng lại thôi, cuối cùng chỉ trong lúc chia tay ôm cậu một cái, dặn dò, "Mệt thì nghỉ ngơi nhé, trong núi chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn, đừng để cảm lạnh."

Rồi lại nói, "Đợi tôi về, được không?"

Bạch Ly không đáp, hắn cũng không giận, bịn rịn lên xe, đi thẳng ra sân bay.

Những ngày đầu ở đó quả thật không rảnh rỗi. Khu nghỉ dưỡng chuẩn bị khai trương thử vào tháng sau, hiện giờ đang giai đoạn rà soát khuyết điểm. Mỗi ngày Tống Hân đều dẫn Bạch Ly đi khắp nơi, phát hiện mấy chỗ chưa ổn, nhưng toàn việc nhỏ, sửa đôi chút là được, không ảnh hưởng đến khai trương.

Trước đây Bạch Ly có phần bài xích Tống Hân, nhưng mấy ngày tiếp xúc, phát hiện người này không chỉ thông minh, làm việc có chừng mực, quan trọng là tính tình ôn hòa, rộng rãi.

Đặc biệt trong núi ẩm lạnh, hai người liên tiếp hai tối cùng nhau uống rượu ở quán bar trong khu nghỉ dưỡng, uống dần cũng thân hơn nhiều.

Trong lúc rảnh, Bạch Ly nhờ một sư huynh giúp gửi tài liệu đến một hãng thông tấn của nước X. Khi vừa tốt nghiệp cậu từng nhận được offer từ hãng này, nay liên hệ lại chỉ mang tâm thái thử xem, dù sao đã ra trường lâu rồi, chuyên ngành học ở đại học cũng chỉ là chọn thêm môn báo chí, không phải đào tạo chính quy. Còn lại chỉ đợi tin, chỉ có thể làm hết sức rồi phó mặc. Vốn dĩ cậu không tính toán được mất, chỉ mong có thể sống thoải mái, đồng thời ngày tháng cũng có chút ý nghĩa.

Thoắt cái, khu nghỉ dưỡng đã bước vào giai đoạn thử nghiệm kinh doanh. Nơi này chủ yếu nhắm đến hội nghị thương mại và hoạt động tập thể của doanh nghiệp lớn, cả phần cứng lẫn phần mềm đều khá tốt, đã có khách tìm đến.

Tối nay Tống Hân bận rộn, tiếp mấy người quen, từ sớm đã ra ngoài. Bạch Ly rảnh rỗi, liền đến quán bar uống một ly. Bartender đã quen, thấy cậu đến bèn dâng món mới pha chế, một loại cocktail lấy ba loại rượu mạnh làm nền, pha nước nho và đá. Vừa vào miệng ngọt nhẹ, sau đó chát gắt, một ngụm trôi xuống, cổ họng nóng rát bỏng.

"Tôi vẫn chưa nghĩ ra tên cho loại đồ uống này, hay cậu giúp tôi đặt đi." Bartender nhìn Bạch Ly dốc cạn một ly, cũng chẳng ngạc nhiên, biết tửu lượng của cậu tốt, liền tiện tay pha thêm một ly nữa, đẩy qua, cười hì hì, "Mời cậu."

Bạch Ly một hơi uống liền ba ly, uống nhanh và gấp, men rượu dần dần dâng lên, cảm giác cả người nhẹ bẫng. Bao nhiêu buồn bực, giằng co, hoang mang, mẹ nó, kệ hết đi!

Cậu áp cái ly trống vào mặt, hàng mi dài vương hơi nước, gò má cũng ửng hồng.

"Gọi là Nhất Thoa Yến Vũ đi!" Bạch Ly cảm thấy mình hơi say, trong đầu bật ra bài từ mình thích nhất, "Ngoảnh đầu nhìn chốn tiêu điều, chẳng mưa chẳng nắng, sắc trời đầy sương."

Cũng khá hợp với tâm trạng hiện tại.

Cậu đứng dậy định đi, chiếc ghế cao dưới thân không nghe lời, loạng choạng một cái, ngã nhào vào lòng một người.

Cú ngã khiến cậu choáng váng, nheo mắt nhìn người đang đỡ mình, "Kỳ Vọng, sao anh lại ở đây?"

Kỳ Vọng nói có chút việc công phải xử lý, tối nay vừa mới đến. Chưa nói xong, đã thấy Bạch Ly che miệng cau mày.

"Cậu muốn nôn à? Tôi đưa cậu vào nhà vệ sinh." Kỳ Vọng nói xong liền vội vã đỡ người đi.

Tống Hân tiếp khách xong một vòng, quay lại tìm Bạch Ly, tìm mãi không thấy. Hỏi bartender mới biết có người đưa Bạch Ly vào nhà vệ sinh.

Trong lòng y giật thót một cái, vội nghĩ hỏng rồi. Bản thân từng bị tập kích, từ đó có bóng ma với nhà vệ sinh. Nếu Bạch Ly xảy ra chuyện ngay dưới mí mắt y, đợi Văn Quân Hà quay lại chắc chắn sẽ g**t ch*t y.

Hơi toát mồ hôi lạnh, nhanh chóng cắm đầu chạy về phía nhà vệ sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!