Chương 31: Trả giá

Dạy dỗ thêm vài lần là được thôi.

Bạch Ly rất bình tĩnh, trên mặt còn mỉm cười nhè nhẹ, như thể chỉ nói ra một chuyện thường ngày.

Câu này vừa thốt ra, cả phòng liền lặng ngắt.

Chỉ còn tiếng cười của Tiểu Quan tiếp tục vang lên. Ánh mắt tên đó lượn lờ ở nơi cổ áo hơi hé mở và trên gương mặt Bạch Ly, nửa đùa nửa thật nói, "Đợi hôm nào lại hai người chia tay, mời Tiểu Bạch đến làm trợ lý cho tôi nhé!"

Lời này vừa buông, An Vũ Vi muốn bịt miệng Tiểu Quan thì đã muộn. Cậu ta buông một câu chửi thề, không cần nhìn cũng biết sắc mặt Văn Quân Hà đã bùng nổ, Tiểu Quan là công tử ăn chơi trác táng điển hình, chỉ có một sở thích, chính là "ăn cỏ gần hang". Bất cứ ai làm trợ lý cho hắn, thực chất đều là tình nhân, chuyện này chẳng phải bí mật gì.

An Vũ Vi cố cười xòa, định nói Tiểu Quan uống say rồi. Lời còn chưa dứt, bỗng nghe giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Bạch Ly vang lên.

Cậu nói, "Được thôi!"

Giống như với bất kỳ yêu cầu quá đáng nào của Văn Quân Hà, Bạch Ly cũng đều bình thản nói, "Được thôi."

Lần này thì tất cả đều sững người. An Vũ Vi bật dậy, một tay đẩy Tiểu Quan ngã xuống sofa, ném áo khoác lên đầu hắn, vội vàng nói đỡ, "Say rồi thì ngủ đi, đừng nói bậy nữa!"

Chưa dứt lời, khóe mắt đã thấy Văn Quân Hà bước đến.

An Vũ Vi chắn một bước, mang theo ý cầu hòa, "Quân Hà, nó uống say rồi—"

Văn Quân Hà liếc một cái, thấy Tiểu Quan vừa gỡ áo khoác vừa lầu bầu chửi rủa. Hắn lạnh lùng quét mắt qua vòng người đã im phăng phắc, ngắt lời An Vũ Vi,

"Đã say rồi, vậy thì cho tỉnh rượu đi."

Thế là Tiểu Quan chẳng đứng dậy nổi nữa. Hắn bị Văn Quân Hà một tay quật xuống sàn, tiếp đó một chai rượu bị bật nắp, dội đầy lên đầu mặt.

Không ai dám ngăn cản.

Từ nay về sau, cũng không còn ai dám không biết điều nữa.

Văn Quân Hà lôi Bạch Ly ra khỏi sảnh hoa, đi thẳng ra sân ngoài. Trong mắt hắn lửa giận cuồn cuộn, quanh thân như kết một lớp băng dày, bàn tay nắm chặt cánh tay Bạch Ly gân xanh nổi rõ, như muốn bóp nát xương cổ tay người ta.

Bạch Ly bị hắn kéo loạng choạng, thử mấy lần cũng không gỡ ra được. Ngoài sân đối diện là con đường lớn, người qua lại đều ngoái nhìn. Sau mấy lần suýt ngã rồi lại bị thô bạo kéo dựng dậy, cuối cùng Bạch Ly bùng nổ.

"Buông ra!" Bạch Ly gắng sức gỡ bàn tay đang siết lấy cổ tay mình, gần như mất khống chế mà hét lên.

Toàn bộ cảm xúc của cậu rối tung, sa vào trạng thái buông xuôi, ngay cả những lời vừa thốt trong phòng cũng chẳng phải suy tính, chỉ vì cảm xúc dồn lên, bỗng không muốn tiếp tục như thế nữa.

Mọi thứ đều do Văn Quân Hà chỉ đâu nghe đó, nói cưới là cưới, nói gặp cha mẹ là gặp cha mẹ, nói mở nhà hàng Nhật là mở nhà hàng Nhật. Chưa từng hỏi Bạch Ly thực sự muốn gì, hắn chỉ coi tất cả như một ân huệ ban xuống, buộc cậu phải quỳ gối cảm tạ.

Cậu chịu đủ rồi. Khi đói khát, cậu còn từng ấm ức mong xin được một miếng bánh; nhưng giờ cậu không cần nữa, mà người kia lại trút cả đống bánh lên đầu cậu.

Khoảnh khắc ấy, cậu chẳng muốn kiềm chế, vung tay xé toạc lớp giả dối mà Văn Quân Hà cố sức tô vẽ.

"Mẹ kiếp, em điên rồi à? Không biết làm trợ lý của hắn nghĩa là gì sao!?" Văn Quân Hà hất cổ tay cậu ra, lửa giận bùng nổ.

Bạch Ly đứng vững lại, tay kia xoa chỗ cổ tay đã sưng đỏ, "Biết."

Giọng cậu run, khàn khàn vì dồn nén cảm xúc kịch liệt, nhưng vẫn nhìn thẳng vào hắn, không hề yếu thế.

Hàm Văn Quân Hà nghiến chặt, ánh mắt như muốn xé nát người đối diện, từng chữ gằn ra, "Ý em là gì!"

Bạch Ly hỏi ngược, "Có gì khác nhau sao?"

Rồi tiếp tục, "Ngủ với anh, hay ngủ với người khác, với tôi thì có gì khác nhau đâu? Với anh, ngủ với tôi hay với người khác, có gì khác nhau hả?"

"Em nói cái quái gì vậy, em là của tôi!" Văn Quân Hà bị những lời ấy chọc điên. Hắn chỉ vào ngực mình, từ lồng ngực gào ra một tiếng rủa rít khản giọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!