Chương 30: (Vô Đề)

Rạp chiếu phim không đông, hai người chọn ghế đôi tình nhân ngồi xuống. Hàng ghế phía trước cũng là một cặp, vừa mới chiếu quảng cáo, cô gái đã dựa vào vai bạn trai ăn uống, trông rất thân mật.

Văn Quân Hà liếc nhìn vài lần, rồi đứng dậy đi ra ngoài, lúc quay lại trong tay mang theo bắp rang, đồ uống, còn có cả kem.

Hai người lặng lẽ ăn.

Bộ phim khá hài hước, khán giả cũng rất hưởng ứng, cặp tình nhân hàng trước cười nghiêng ngả. Bạch Ly ăn xong kem, lại ngồi đếm từng hạt bắp rang bỏ vào miệng, chăm chú nhìn màn hình lớn, chẳng có phản ứng gì.

Cho đến lúc phim kết thúc, cậu vẫn chưa cười lấy một lần.

Ra ngoài, Văn Quân Hà nắm tay Bạch Ly, hỏi, "Còn muốn làm gì không?"

Bạch Ly khẽ lắc đầu, trên mặt có chút mệt mỏi, "Gì cũng được."

"Nếu mệt rồi, chúng ta về nhà nhé?"

"Ừ."

Văn Quân Hà im lặng mấy giây, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.

Buổi tối đi ngủ, Văn Quân Hà vẫn như thường ôm chặt lấy cậu. Bạch Ly hơi khó chịu, khẽ giãy giụa, dịch người sang bên cạnh. Văn Quân Hà lập tức áp sát lại, lại kéo cậu vào lòng, rồi bắt đầu hôn, rất chậm, rất chậm.

Môi dán lên nhau, nhẹ nhàng ma sát, hơi thở phả lên mặt tê tê ngứa ngáy. Bạch Ly có cảm giác Văn Quân Hà đang thưởng thức một món mỹ vị. Cậu đẩy ngực hắn, đoán trước là không đẩy nổi, bèn hỏi, "Muốn làm sao?"

Văn Quân Hà ngẩng đầu, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn cậu.

Hiện tại, Bạch Ly ngoan ngoãn nghe lời, thế nào cũng được, không còn trưng sắc mặt khó chịu, cũng chẳng đưa ra yêu cầu. Nhưng Bạch Ly thế này lại khiến hơi thở xa cách, trái tim xa vời, linh hồn cũng không đặt ở đây, giống như nắm cát trong kẽ tay, càng siết chặt càng tuột nhanh, khiến Văn Quân Hà càng ngày càng thêm bất an.

Hắn xoay người lấy đồ, hai bao cao su cùng một tuýp bôi trơn, ném lên đầu giường. Bạch Ly liếc một cái, chậm rãi ngồi dậy c** q**n áo.

Khúc dạo đầu chẳng kéo dài bao lâu, Văn Quân Hà liền tiến vào rất nhanh. Bạch Ly nằm sấp trên giường, hai tay giấu dưới gối, bấu chặt ga giường, không phát ra một tiếng. Văn Quân Hà chẳng cho cậu nhiều thời gian thích ứng, vừa vào đã hung hăng th*c m*nh, mấy lần suýt nữa khiến đầu Bạch Ly đập vào thành giường, rồi lại bị kéo về, tiếp tục.

Không bao lâu Bạch Ly đã chống đỡ không nổi, mấy lần ngã xuống đều bị Văn Quân Hà kéo dậy, siết chặt eo từ phía sau.

Cả người Bạch Ly đổ trên cánh tay hắn, giống như chú chim non bám trên thân cây, trong cuồng phong bão tố chao đảo sắp rơi.

"Đau không?" Văn Quân Hà lật người cậu lại, bóp cằm bắt đối diện mình, thở hổn hển hỏi.

Bạch Ly cắn răng không đáp.

Văn Quân Hà lại đâm vào một cái thật mahj, một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng Bạch Ly bị chấn nát, ánh mắt cũng dần mờ mịt.....

Một bao dùng xong một chiếc bao cao su, bị ném sang bên. Văn Quân Hà lại xé thêm cái mới, thẳng tiến vào cơ thể ướt át mơ hồ kia. Bạch Ly cố sức đưa tay ngăn, bàn tay loạng choạng vỗ lên vai hắn, bấu vào cơ bắp căng chặt nhưng hoàn toàn vô dụng.

Cậu rên hai tiếng, tiếng nức nở đè nén cuối cùng cũng trào ra khỏi lồng ngực. Mí mắt đỏ bừng, môi sưng mọng, vừa đáng thương, lại vừa đẹp đến tận cùng.

"Không khóc, không cười, tôi còn tưởng em ngay cả đau đớn cũng không cảm nhận được nữa." Văn Quân Hà giảm tốc độ, không còn trút giận như trước, cúi đầu hôn đôi môi đã bị hành hạ đến đỏ bầm, thì thầm, "Tiểu Bạch, cứ khóc đi. Ngày mai tỉnh lại, nhất định phải nhớ hận tôi."

Cho dù là hận, cũng tốt hơn nhiều so với vô cảm.

Ngày hôm sau, như dự liệu, Bạch Ly không dậy nổi. Khi cậu tỉnh, phía bên kia giường trống rỗng, Văn Quân Hà đã đến công ty.

Cậu mở mắt nằm rất lâu mới ngồi dậy, toàn thân ê ẩm như bệnh lâu chưa khỏi. Tối qua Văn Quân Hà phát điên vì sự lạnh nhạt của cậu, như muốn xé nát cả người cậu ra. Bạch Ly biết, hắn nén nhịn đến nay đã cận kề giới hạn, tình yêu không được đáp lại sao có thể kéo dài?

Làm thì cứ làm đi, thêm vài lần nữa, đợi Văn Quân Hà chán ghét rồi, có lẽ sẽ sớm thả cậu tự do.

Trên tủ đầu giường có một tờ giấy ghi chú, chữ viết mạnh mẽ gọn gàng, là hắn để lại, "Tiểu Bạch, bữa sáng để trên bàn ăn, em dậy hâm nóng lại rồi ăn. Tôi đến công ty rồi, tối về đưa em đi ăn ngoài."

Bạch Ly vò nát tờ giấy, ném vào thùng rác, xoay người ngủ tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!