Chương 3: Không ngoan

Cảm xúc vốn đã lắng xuống, bỗng bị câu nói "chia tay" này mà bị xé toang một vết nứt.

Văn Quân Hà gần như không thể tin nổi. Hắn sững sờ một lúc lâu mới nhận ra Bạch Ly thực sự có ý gì.

Hai người đã bên nhau tám năm, cho dù cãi vã đến mức nào, giữa họ vẫn có một quy ước ngầm, một ranh giới không vượt qua, đó là tuyệt đối không nói đến chia tay. Văn Quân Hà hiểu Bạch Ly. Bình thường cậu nhìn qua cái gì cũng dễ tính, nhưng điều kiện tiên quyết là đừng chạm đến giới hạn của cậu. Một khi vượt qua, một khi cậu đã quyết định, thì sẽ không thay đổi.

Ẩn sau vẻ ngoài hiền hòa là một sự kiêu ngạo bất kham khó lòng dung hòa.

Khi cậu còn muốn dung túng thì làm gì cũng được; nhưng khi cậu không muốn nữa, bất kể là ai cũng chẳng là cái thá gì cả.

Lần này Văn Quân Hà thực sự tức giận.

Hắn bước lên một bước, túm chặt lấy vai Bạch Ly, nghiến răng nghiến lợi, "Vừa rồi cậu nói cái gì?!"

Bạch Ly không hề nhượng bộ, từng chữ rõ ràng rành mạch, "Tôi nói, chúng ta chia tay."

"Chỉ vì tôi hỏi cậu vài câu mà cậu đòi chia tay? Bạch Ly, bạn tôi xảy ra chuyện đúng lúc cậu xuất hiện ở hiện trường, tôi hỏi một câu chẳng lẽ quá đáng sao?"

"Quá đáng!" Vai bị hắn nắm đến đau nhức, lời Bạch Ly thốt ra không để lại chút đường lui.

Cậu không hề yếu thế, đối diện đôi mắt đỏ ngầu của Văn Quân Hà, ép xuống lồng ngực đang kịch liệt phập phồng, "Anh vốn dĩ không nên hỏi, nhưng anh đã hỏi, vậy thì tôi cho anh câu trả lời."

"Được lắm." Văn Quân Hà tức đến bật cười, "Câu trả lời của cậu chính là chia tay?"

Bạch Ly cố gắng gỡ bàn tay như gọng kìm trên vai mình. Cậu ép bản thân phải bình tĩnh lại thật nhanh, nhưng rất khó. Hai người đều đang ở trong trạng thái bộc phát cảm xúc nguy hiểm, lời nối tiếp lời, chỉ sợ cuối cùng sẽ chẳng thể kết thúc êm đẹp.

"Tống Hân quay về rồi, anh quay lại với cậu ta chẳng phải đúng ý anh sao? Người bên cạnh anh sớm đã không vừa mắt tôi, tôi cũng không muốn gặp lại họ nữa. Văn Quân Hà, chúng ta đã ở bên nhau tám năm, tôi chịu đủ rồi. Tôi không muốn tiếp tục phải cẩn thận nhón chân để với tới anh nữa, anh cũng không cần phải cúi đầu nhìn xuống tôi. Nếu anh là đàn ông, thì hôm nay chúng ta nói chuyện rõ ràng, chia tay dứt khoát đường ai nấy đi."

"Tám năm rồi mà đến hôm nay cậu mới nhận ra mình chịu đựng đủ rồi? Vậy trước đây cậu đã làm những gì!" Văn Quân Hà tức đến phát điên.

"Đúng vậy, tôi đã làm gì?" Bạch Ly nói, "Điều tôi hối hận nhất chính là tối qua không thu dọn đồ mà lập tức đi ngay, còn phải đợi đến hôm nay để bị anh sỉ nhục thêm một lần, thêm một lần nhìn rõ tôi trong lòng anh rốt cuộc là vị trí gì."

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, chói tai như cố ý phá rối.

Bạch Ly gạt Văn Quân Hà ra, bước nhanh đến bàn lấy điện thoại. Giọng nói của Triệu Lãm từ đầu kia truyền đến, "Tiểu Bạch, chiều nay có rảnh không? Tới công ty tăng ca đi, phương án thiết kế cho dự án bên Cục Xây dựng cần sửa lại nhiều lắm."

"Được ạ, anh Lãm." Giọng Bạch Ly run run, cố gắng giữ cho âm điệu bình thường, "Em đến ngay."

Cuộc gọi chưa đến nửa phút, như một bùa phép ngắn ngủi kéo Bạch Ly đang bên bờ nổ tung trở lại thực tại.

Cậu hít sâu mấy lần, không cách nào ép mình bình tĩnh được nên dứt khoát bắt đầu thu dọn đồ.

Cậu lôi vali từ phòng chứa đồ ra, nhét túi giấy tờ, tài liệu, laptop trên bàn vào, rồi lại vào phòng ngủ tiện tay gom mấy bộ quần áo. Trong đầu chỉ nghĩ, đi thôi, đừng dừng lại, đừng cho bản thân cơ hội hối hận, cũng đừng tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

Nơi đã sống bốn năm không thể dọn sạch trong chốc lát. Cậu nghĩ, thôi vậy, bỏ lại hết đi.

Cậu ép bản thân trong trạng thái tưởng như bốc đồng để ra quyết định, để buông bỏ, sợ rằng nếu chậm lại sẽ mềm lòng, sẽ luyến tiếc.

Cảm xúc không phải không kích động, lúc lật đật thu dọn, Bạch Ly không chú ý rằng Văn Quân Hà đã hoàn toàn bình tĩnh lại.

Hắn không ngăn cản cậu thu dọn đồ đặc, chỉ lạnh mắt nhìn, nghe cậu gọi điện, thấy cậu ném laptop vào vali phát ra tiếng "cạch", lại thấy cậu ôm đống quần áo từ phòng ngủ ra nhét vào.

Đến khi Bạch Ly khóa vali, đứng lên định rời đi, Văn Quân Hà mới chắn trước mặt.

"Bạch Ly, tôi cho cậu một cơ hội, rút lại lời vừa rồi." Giọng hắn lạnh lẽo, "Lần này coi như bỏ qua, xem như tôi không chất vấn cậu."

Tuy Văn Quân Hà nóng tính, nhưng hiếm khi thật sự nổi giận. Lần gần nhất là vì Bạch Ly giấu hắn về quê gặp đối tượng xem mắt do cha mẹ sắp xếp. Khi ấy Bạch Ly tự biết sai, đã giải thích rất lâu cũng dỗ rất lâu hắn mới nguôi giận.

Bề ngoài lúc này hắn tỏ ra bình tĩnh đến cực điểm, nhưng ngọn lửa giận dữ đã sớm nuốt lấy tim hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!