Chương 28: Cảm giác nghi thức

Sáng hôm sau tỉnh dậy ngẩn người một lát, đến khi xuống giường Bạch Ly mới thấy bên gối lộ ra một góc phong bao lì xì. Bên trong là một xấp tiền mới dày cộp, kèm theo một mảnh giấy đỏ, "Tiểu Bạch, chúc cậu năm mới khỏe mạnh gặp nhiều may mắn."

Rất có cảm giác nghi thức.

Thứ này trái lại giống như những chuyện trước kia Bạch Ly hay làm, nhưng Văn Quân Hà thì chẳng bao giờ thèm để mắt tới.

Bạch Ly đem phong bao ném vào ngăn kéo, rồi đi vào phòng tắm rửa mặt.

Đợi đến khi cậu bước ra, bàn ăn đã bày sẵn một bàn điểm tâm, không cần nghĩ cũng biết lại là do khách sạn gửi tới. Văn Quân Hà vẫn mặc chiếc áo len đỏ ngày hôm qua, thấy cậu đi ra liền bước tới ôm lấy, miệng nói "Chúc mừng năm mới" rồi kéo cậu đến bàn ăn.

Hai người lặng lẽ dùng xong bữa sáng, sau đó cả buổi sáng đều là điện thoại reo liên hồi.

Bạch Ly biết, mùng 1 Tết là ngày bận rộn nhất của Văn Quân Hà, chúc Tết trưởng bối, đi xã giao các mối quan hệ, thậm chí suốt ba bốn ngày tiếp theo cũng sẽ bận đến mức chân không chạm đất. Vừa nghĩ đến việc có thể không phải gặp hắn trong ba bốn ngày, trong lòng Bạch Ly liền nhẹ nhõm hẳn.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau Văn Quân Hà có chút áy náy nói với cậu, "Tiểu Bạch, tôi phải ra ngoài một chuyến, mấy ngày tới sẽ rất bận."

Bạch Ly vốn đã ăn no, nghe vậy lại nhét thêm một cái bánh bao chiên nhỏ vào miệng, "Anh cứ đi đi."

Văn Quân Hà có chút không nỡ, trong lòng lại dấy lên một cảm giác bất an khó tả. Nghĩ ngợi một lát, hắn hạ quyết tâm, "Hay là cậu đi cùng tôi đi. Cũng chẳng có gì to tát, chỉ là ăn uống xã giao với vài vị trưởng bối thôi."

Đã công khai rồi, thì tại sao không thể đưa Bạch Ly đi gặp người khác? Văn Quân Hà nghĩ lại, chỉ cần mình che chở cho Bạch Ly, cho dù những người kia có ý kiến, cũng không dám làm khó cậu trước mặt hắn.

"Tôi không đi đâu." Bạch Ly lập tức lắc đầu, cười khổ nói, "Anh tha cho tôi đi, tôi thật sự không muốn tự rước bực vào ngày đầu năm thế này. Với lại tôi cũng có việc phải làm, chúng ta mỗi người bận một việc thôi!"

Văn Quân Hà sững lại, hỏi cậu, "Cậu có việc gì?"

Từ khi Bạch Ly quay về, gần như chẳng mấy khi ra ngoài. Văn Quân Hà lại để mắt kỹ, thời gian hai người ở bên nhau gần bằng cả năm trước cộng lại. Nếu phải ra ngoài, Bạch Ly đều báo cho hắn một tiếng, Văn Quân Hà cũng không cấm, muốn đi đâu thì đi, chỉ có một điều kiện, trước sáu giờ tối nhất định phải về. Nếu thực sự có việc đặc biệt thì khác.

Bạch Ly cũng không giấu, thản nhiên nói, "Thời Ôn từ nước ngoài về ăn Tết, hẹn tôi đến tụ tập một chuyến."

Chuyện giữa Thời Ôn và Bạch Ly, Văn Quân Hà biết. Vạn Trọng Vi từng vì thế mà xen vào chuyện công ty của Bạch Ly. Văn gia và Vạn gia làm ăn khác hướng, ít hợp tác, khi gặp ở các dịp xã giao cũng chỉ gật đầu chào. Từ khi Vạn Trọng Vi hoàn toàn nắm quyền Vạn gia, với tác phong thủ đoạn tàn nhẫn của gã, hai nhà lại càng ít qua lại.

Nhưng Thời Ôn vốn là người hiền lành vô hại, làm bạn với Bạch Ly, Văn Quân Hà cũng yên tâm.

Bạch Ly theo địa chỉ đến nhà họ Vạn, lúc này đã có không ít người, đều là bạn của Thời Ôn.

Có thể thấy Thời Ôn rất vui, kéo Bạch Ly giới thiệu với đàn anh đàn chị của mình. Lại có một người tiến đến chào hỏi, chính là Kỳ Vọng – phó tổng Vạn Nguyên.

Bạch Ly từng vài lần gọi điện thoại với Kỳ Vọng, chính anh ta là người giúp giải quyết chuyện công ty của Triệu Lãm, nhưng hai người chưa từng gặp mặt. Giờ thấy người thật, Bạch Ly liền trang trọng cảm ơn thêm lần nữa.

Kỳ Vọng rất cao, thân hình rắn chắc, trông trẻ hơn Vạn Trọng Vi vài tuổi, tóc cắt ngắn, rất điển trai, nhưng nụ cười lại mang chút bất cần, hơi lưu manh. Bạch Ly khó mà tưởng tượng, đây lại là phó tổng của Vạn Nguyên. Gần đây Vạn Trọng Vi theo Thời Ôn sang Mỹ, toàn bộ công việc công ty gần như giao cho Kỳ Vọng xử lý, đủ thấy anh ta cực kỳ được tin tưởng, năng lực cũng không thể chê vào đâu.

Vạn Trọng Vi vẫn đang họp trực tuyến trên lầu chưa xong, xuống chào Bạch Ly một câu rồi lại đi ngay. Gã vừa đi, Bạch Ly rõ ràng cảm thấy bầu không khí nhẹ nhõm hẳn. Xem ra không chỉ riêng mình cậu thấy Vạn Trọng Vi đáng sợ.

Còn chưa đến giờ ăn, mọi người ngồi trò chuyện. Nói chuyện một hồi, Thời Ôn cùng các đàn anh đàn chị bắt đầu bàn đến những thuật ngữ chuyên ngành. Bạch Ly chẳng hiểu một chữ, nhưng nghe ra chủ đề rất cao xa, nào là môi trường toàn cầu, đột biến gen, di truyền sinh học.

Kỳ Vọng đi tới, đưa cho cậu một cốc nước trái cây, cười nói, "Nhìn nét mặt cậu là biết cậu đang nghĩ gì rồi. Tôi trước đây nghe A Ôn họ bàn chuyện chuyên môn, cũng có cái biểu cảm này."

Bạch Ly gật đầu, "Đúng vậy, cảm thấy mình là người bình thường mà còn sống trên đời, thật chẳng có mặt mũi."

Kỳ Vọng cười ha hả. Trước kia điện thoại chỉ toàn lời khách sáo, giờ gặp mặt mới thấy, không ngờ Bạch Ly lại thế này.

Nói chuyện chưa được bao lâu, Vạn Trọng Vi lại xuống. Cũng chẳng có việc gì, chỉ nói với Thời Ôn vài câu, hỏi khát không, lạnh không, đói không..., rồi tiện thể chào người khác, sau đó lại lên lầu.

Kỳ Vọng trốn một bên cười, Bạch Ly cũng nhìn ra, Vạn Trọng Vi rõ ràng đang cảnh giác với vị đàn anh ngồi cạnh Thời Ôn.

"Trẻ trên ba già dưới tám mươi, ai cũng muốn dòm ngó A Ôn nhà anh ấy, bất kể nam hay nữ." Kỳ Vọng không chút khách khí mà bình luận.

Bạch Ly hết sức tán đồng, "Yêu một người sẽ như thế, lo được lo mất. Huống chi Thời Ôn đang vì sự nghiệp toàn nhân loại mà nỗ lực, Vạn tổng cảm thấy mình không thể nắm chắc, không có lợi thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!