Khách sạn W nằm ở phía đông thành phố, cao gần sáu trăm mét, Giáng Sinh chính thức khai trương. Tòa tháp sáng rực như ngọn đèn mới, trở thành cột mốc của cả Bình Châu. Những bữa tiệc, hội nghị chen chúc đặt chỗ đến tận mùa xuân năm sau, phồn hoa thế nào, không cần nói cũng rõ.
Để chuẩn bị cho tiệc khai trương dịp Giáng Sinh, đội kế hoạch và công ty tổ chức đã bận rộn gần cả tháng trời. Thế mà đến sát ngày, bên trên đột nhiên yêu cầu đổi chủ đề thành "Xứ sở tuyết trắng".
Phía dưới lập tức náo loạn như quỷ khóc thần sầu, công ty tổ chức vội vã tìm đến tổng phụ trách, khóc lóc nói thời gian gấp gáp thế này mà đổi chủ đề là không thể làm kịp. Mệt đến chết thì không nói, nhưng nếu vì chuẩn bị không chu đáo mà có sự cố tại chỗ, thì mất việc là cái chắc.
Người phụ trách gọi mấy tổ trưởng chủ chốt đến họp khẩn. Nội dung rất rõ ràng: Tăng tiền làm thêm ngoài giờ, chủ đề bắt buộc phải đổi, không có chuyện thương lượng. Vì đây là "Lệnh từ cấp cao nhất". Người phụ trách cũng không giấu, chỉ thiếu nước nói thẳng tên Văn Quân Hà ra.
Tan họp xong, mấy tổ trưởng thân quen với nhau tò mò thì thầm dò hỏi, "Sao mà tùy hứng dữ vậy? Không giống phong cách của anh ta lắm mà?"
Người phụ trách cũng chẳng biết trả lời sao. Ai mà biết chứ?
Ông chủ lớn đã muốn đổi thì cứ đổi thôi, khách sạn cũng là của người ta đó!
"Xử sở tuyết trắng" xuất hiện vào đêm Giáng Sinh, chiếu lên toàn bộ mặt kính của tòa nhà chọc trời: tuyết rơi, sao trời, ánh sáng lấp lánh, thiếu niên trượt tuyết... Ánh đèn rực rỡ thắp sáng cả tòa nhà sừng sững giữa không trung, như thể có một trận tuyết lớn từ trên trời đổ xuống, theo lối đi dẫn vào nhân gian mà rơi chầm chậm xuống mặt đất. Phối cùng những chùm pháo hoa nở rộ trên nền trời, cảnh tượng ấy lãng mạn đến chói mắt, đẹp đến mức khiến người ta không dám chớp mi.
Bạch Ly đứng ở quảng trường cách khách sạn không xa, ngẩng đầu nhìn khung trời nhân tạo ấy. Trong khoảnh khắc tuyết sáng loé lên, cậu thấy rõ, gương mặt thiếu niên lướt ván trượt tuyết kia, là chính mình. Hình ảnh từ một mùa hè xưa, nơi núi tuyết xa xôi, Văn Quân Hà nắm tay dạy cậu tập trượt, còn quay lại từng khung hình.
Bạch Ly biết Văn Quân Hà đang nhượng bộ, cũng đã tỏ rõ thái độ và thiện chí qua khung cảnh này.
Cậu đưa tay che mặt, chậm rãi ngồi xuống bậc thềm, như con rối gỗ để ngoài trời lạnh, không nghĩ gì, cũng chẳng muốn nghĩ.
Cậu biết, màn băng tuyết kia, đổi lấy bằng bao nhiêu chi phí, bao nhiêu tâm sức. Nhưng với Bạch Ly, những thứ từng cầu mà không được, hôm nay phô bày rực rỡ, lại trở nên nực cười đến vậy.
Nhiệt độ ở Bình Châu giảm mạnh vào Giáng Sinh, gió mùa thốc xuống đúng như dự báo thời tiết. Bạch Ly mở bàn tay, ngón tay đỏ ửng vì lạnh. Nước mắt lăn dài trên má, nóng rát, như muốn thiêu cháy cả lòng bàn tay giá buốt ấy.
Ban đầu, trong tay cậu chỉ có một trái táo, quý đến mức chẳng nỡ cắn, chỉ muốn dành trọn cho Văn Quân Hà. Nhưng khi hắn đưa cho cậu cả một giỏ táo, lúc ấy, cậu mới chợt hiểu, giữa họ vốn dĩ đã có một khoảng cách không thể nào lấp nổi.
Một kẻ chỉ có một quả, sao so nổi với người nắm cả khu vườn?
Cuộc đời vốn bất công, tình yêu cũng vậy.
Tình yêu của Văn Quân Hà giống như một sự bố thí, giống như một chiến lược, hay một ván cờ có thể vì bạn bè, cha mẹ, hay bất kỳ lý do nào khác mà buông tay bất cứ lúc nào. Còn tình yêu của cậu, là duy nhất, không hoài nghi, không chần chừ, từ đầu đến cuối đều đặt cả vào một người.
Biết là một chuyện. Nhưng hết lần này đến lần khác, vết thương lại bị xé toạc, lại vá víu, rồi lại rách nát, đó là chuyện khác.
Muốn rời đi mà không thể, đành phải đứng ở gần kề lưỡi dao nhất, nhìn bản thân hết lần này đến lần khác bị ký ức, thói quen, và những ràng buộc quấn lấy, cắt tim ra từng mảnh.
Chưa bao giờ Bạch Ly thấy rõ như lúc này: cậu phải đi. Nếu không rời khỏi Văn Quân Hà, thì sẽ chẳng bao giờ còn khá hơn được.
Điện thoại vang lên, là trợ lý của Văn Quân Hà gọi đến. Người đó đang run rẩy trong gió lạnh trước cổng khách sạn W, giục cậu nhanh đến, buổi lễ chào mừng khai trương sắp bắt đầu.
Gió thổi tạt vào mặt, vừa lạnh vừa buốt, cậu nắm chặt di động, từ xa thấy bóng dáng trợ lý kia bị gió thổi rối tung. Cậu đứng khựng lại, thản nhiên nói, "Xin lỗi, tôi ra trễ rồi, còn ít nhất một tiếng nữa mới tới."
Cúp máy, cậu rẽ vào một quán McDonald's bên cạnh, gọi một ly nước nóng, úp điện thoại xuống bàn, tắt chuông, để mặc cho thế giới bên ngoài gấp gáp đến đâu.
Một tiếng sau, Bạch Ly đoán là nghi thức cũng kết thúc rồi, cậu mới mở máy ra. Bốn cuộc gọi nhỡ của Văn Quân Hà chỉ khiến cậu nhếch khóe môi, kéo chặt áo khoác, bước ra khỏi tiệm đồ ăn nhanh.
Khi trợ lý đón cậu vào, buổi tiệc lớn đã gần xong.
Bạch Ly bước đi chậm rì rì, trợ lý cũng ngại thúc giục, nhưng trong lòng sốt ruột nên cố tình nhắc, "Đợt khách cuối cùng đã tiếp xong rồi, thời gian còn lại là tiệc riêng của Văn tổng."
Bạch Ly đứng trong thang máy ngắm cảnh trên cao, tai ù đi, cơn buồn nôn trào lên chiếm trọn đầu óc, đến nỗi cậu còn chẳng nghe rõ chính mình vừa khẽ "ừ" một tiếng. Trợ lý thấy cậu không phản ứng gì, cũng không nói thêm nữa.
Lên tới tầng tám mươi mấy, trong đầu Bạch Ly chỉ còn một vùng ong ong hỗn loạn. Nhìn nữ trợ lý bên cạnh vẫn điềm nhiên như không, cậu bất giác có chút khâm phục. Ngay cả người làm việc bên cạnh Văn Quân Hà cũng giỏi giang hơn cậu nhiều, thật chẳng hiểu hồi đó mình lấy đâu ra dũng khí mà dám theo đuổi Văn Quân Hà đến vậy.
Ra khỏi thang máy, Bạch Ly vịn tay vào tường để lấy lại cân bằng. Trợ lý nói gì đó với vẻ lo lắng, nhưng cậu không nghe rõ, chỉ "ừ" một tiếng cho có lệ, đúng lúc đó, cậu thấy Văn Quân Hà từ đằng xa sải bước đi tới.
Bạch Ly mới thấy bóng dáng hắn lao tới. Cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy cậu, giọng nói pha lẫn trách móc và lo lắng, "Sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!