Chương 24: Một cái gai

Hai người không tiếp tục vấn đề này nữa. Vì họ đều rõ ràng, sau khi bóc đi hết lớp lời lẽ che đậy, trong mắt Bạch Ly nhìn thấy chỉ có hai thứ,  hoặc là mũi dao nhọn hoát, hoặc là ngọn lửa bỏng rát.

Dù Văn Quân Hà có nói gì, cũng không thể xoá đi sự thật chính tay hắn đã chặt đứt đường về nhà của Bạch Ly. Thế nên, hắn chẳng cách nào khống chế nổi suy nghĩ của cậu, cũng chẳng có cách đưa ra một lời giải thích hợp lý. Chẳng lẽ nói thẳng rằng "Tôi chỉ đơn giản muốn sai người ra ga đón rồi đưa cậu về an toàn"? 

Đến ma quỷ còn không tin.

Trong lòng hắn cảm thấy áy náy, nhưng giờ điều quan trọng nhất là Bạch Ly đã trở về. Cho dù phải dùng những thủ đoạn hèn hạ không đường hoàng, hắn cũng không hối hận.

Hoàng hôn ập vào thư phòng, trong phòng không bật đèn, ánh sáng tối mờ. Văn Quân Hà gập máy tính xuống, nhân lúc Bạch Ly vẫn còn ngồi trên đùi mình, bế ngang cả người lên như bế một đứa trẻ. Bước chân hắn dài và dứt khoát, rẽ trái, đá bật cửa phòng ngủ.

Hắn đặt Bạch Ly xuống chính giữa chiếc giường lớn mềm mại, thân thể cao lớn phủ trọn lên trên. Hắn có chút sốt ruột, động tác gấp gáp không còn để ý đến hình tượng gì nữa, môi lưỡi c*n m*t điên cuồng, không để hở một khe hở nào, khiến Bạch Ly chỉ có thể phát ra những tiếng r*n r* mơ hồ. Tiếng rên đó lại khiến lồng ngực Văn Quân Hà bùng lên một cơn thoả mãn dữ dội.

Một tay hắn chống lên đầu giường, gượng nâng phần thân trên để nhìn xuống người dưới thân, mí mắt nhắm chặt, hô hấp run rẩy. Trong đôi mắt sâu tối của hắn bốc lên ngọn lửa thiêu đốt, vừa nóng vừa nặng. Tay còn lại lần lượt gỡ từng chiếc cúc áo sơ mi, rồi thẳng thừng đưa sang lột quần áo trên người Bạch Ly xuống.

Trên đường từ thư phòng về đến phòng ngủ, áo khoác của Bạch Ly đã bị hắn ném ngoài hành lang. Lúc này Bạch Ly chỉ mặc một chiếc áo len mỏng. Không mất bao lâu, hắn đã tháo bỏ nốt, rồi kéo chăn phủ lên hai người, như muốn giam kín cả thế giới của hắn lại trong bóng tối.

Trong nhịp thở hỗn loạn và nặng nề, Bạch Ly cố tìm lại giọng mình, dùng giọng điệu cầu khẩn để đẩy khẽ vào ngực hắn,

"Anh... để tôi tắm trước đã."

Hắn chỉ dừng lại thoáng chốc, lại cúi xuống hôn tiếp, khẽ đáp không cần, động tác vẫn không dừng.

"Nhà ga bụi bặm..." Bạch Ly bị hôn đến lời nói mơ hồ, "Tôi muốn rửa sạch một chút."

Lần này, hắn mới ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đã đỏ hoe kia, ánh mắt lóe lên tia nóng bỏng. Sau một hồi, hắn khẽ nói, "Được, tôi đi tắm với cậu."

Nước ấm dội xuống, hơi nước phủ kín. Trong quầng sáng mờ, thân thể Bạch Ly như khối ngọc ấm áp, dễ dàng khiến người khác không kìm được muốn ôm trọn, muốn cắn nuốt. Rõ ràng, tắm rửa chẳng phải cách trốn tránh hay, ngược lại chỉ khiến ý nghĩ chiếm hữu càng bùng lên dữ dội。

Bạch Ly là người rõ ràng hơn ai hết.

Văn Quân Hà vòng tay ôm chặt cậu từ phía sau, từng chút tiền vào trong cơ thể Bạch Ly, không cho Bạch Ly có đường lùi. Cảm giác nghẹt thở bủa vây, khiến cậu run rẩy theo mỗi lần hắn tiến vào. Cho đến khi Văn Quân Hà véo nhẹ eo cậu, khàn giọng trấn áp, "Thả lỏng."

"Sao lại chặt như vậy......" Hắn ghé sát tai, thấp giọng cười lạnh, mang theo mùi vị trêu chọc lẫn gông xiềng, "Chúng ta xa nhau lâu như vậy, cậu không tự giải quyết phía sau bao giờ à?"

Bạch Ly quay đầu né tránh, không muốn trả lời.

Biết làm sao đây, cậu không có thói quen đó cũng chẳng có hứng thứ với chuyện này, trước đây cậu hợp tác với mọi yêu cầu của Văn Quân Hà trên giường là bởi vì cậu yêu hắn, dù có hơi miễn cưỡng hoặc trái với quy tắc của mình cậu vẫn cố chịu đựng, chỉ hy vọng hắn sẽ cảm thấy thoải mái vui vẻ. Nhưng bây giờ cậu còn yêu người này hay không, cậu cũng không muốn nghĩ nhiều nữa.

Nước chưa kịp lạnh, đêm còn dài, mà kết thúc thì vẫn xa。

Bạch Ly cố gắng thu nhỏ cơ thể nhưng Văn Quân Hà lại kìm chặt cậu trong vòng tay và sức nặng của hắn, chẳng mấy chốc eo vào tay đã hiện rõ những vết hằn ửng đỏ。

Bồn tắm rất lớn, Văn Quân Hà ép Bạch Ly vào góc, giữa bức tường và vòng tay, ánh mắt chất chứa bao nhiêu d*c v*ng thì động tác đâm rút cũng hung hăng bấy nhiêu.

Hắn thốt ra vài câu nghe như đang tán tỉnh nhưng cũng như đang sỉ nhục, "Cậu bị tôi làm tám năm rồi, trên người cậu có hương vị của tôi, kẻ nào có mắt không tròng muốn cướp đồ của tôi, còn không nghĩ xem tôi có đồng ý hay không."

"Cậu có thể đi hay không phải tùy thuộc vào tâm trạng của tôi."

Lời lẽ cay nghiệt tàn nhẫn, động tác càng lúc càng cuồng dã, như muốn trút hết tất cả những nén nhịn vào hết cuộc l*m t*nh này.

Bạch Ly khụy xuống, đầu gối bị cọ xét đỏ va vào thành bồn tắm lạnh cứng, chỉ còn hơi thở dồn dập và run rẩy.

Cuối cùng, hắn ôm lấy Bạch Ly, dồn cậu lên mép bồn rửa mặt, để mặc tiếng nấc vụn vỡ rơi ra giữa tấm gương phản chiếu.

Văn Quân Hà cúi đầu hôn lên những vết đỏ trên da cậu, hắn thoáng thấy vết đỏ trên đầu gối, hơi dừng lại một chút rồi hôn lên, trông vô cùng chân trọng nâng niu. Nhưng cảm giác nơi đó vừa đau vừa ngứa, lại khiến Bạch Ly run rẩy xen lẫn sợ hãi, bật ra những âm thanh nức nở.

Hai tay Văn Quân Hà ôm chặt lấy cậu, một tay ôm chặt eo và bụng cậu, tay kia giữ chặt cổ cậu, đầu ngón tay thô ráp lướt qua yết hầu hơi nhô lên rồi di chuyển lên trên, ấn xuống đôi môi sưng tấy vì bị l**m cắn tàn nhẫn, rồi hắn đưa tay vào miệng cậu.

"Nếu tôi không muốn tiếp tục, phải nói cho cậu biết ư?" Văn Quân Hà lặp lại câu nói ban nãy của Bạch Ly, giọng hắn kề sát bên tai, hai tay đồng thời dùng sức như muốn đem cậu hòa vào cơ thể mình, vừa nghiến răng vừa dồn dập nói, "Sẽ không có ngày đó đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!