Chương 20: Có bản lĩnh chịu đựng là được rồi

Văn Quân Hà chưa từng thấy Bạch Ly khóc như vậy.

Trong ấn tượng của hắn, dù gặp phải chuyện gì, cho dù uất ức đến đâu, cùng lắm đôi mắt cậu đỏ hoe. Mà đó cũng chỉ là khi thật sự đã không còn cách nào. Thông thường, Bạch Ly đều lặng lẽ, hoặc tự mình giải quyết, hoặc tự nuốt xuống. Với cậu, khóc chỉ là một kiểu trút bỏ cảm xúc, chẳng có chút tác dụng nào để giải quyết vấn đề.

Thế nhưng lúc này, cậu không còn kiểm soát nổi nữa.

Rượu, Văn Quân Hà, và đoạn đường núi gập ghềnh cậu vừa loạng choạng đi qua, như mưa gió cuồng nộ cùng lúc ập xuống, đánh cho cậu không còn chỗ đứng. Ngoài bật khóc nức nở, cậu không biết phải làm gì cả.

Văn Quân Hà cởi áo khoác, phủ lên người cậu, rồi mạnh mẽ kéo cậu vào lòng.

Hắn đã bao lâu rồi không ôm người này? Không còn nhớ nổi nữa.

Đôi vai gầy gò cấn vào lòng bàn tay, hắn cảm nhận rõ cơ thể trong ngực mình vì khóc mà run rẩy.

Bạch Ly giãy nhẹ, nhưng chẳng còn bao nhiêu sức. Văn Quân Hà siết chặt cánh tay, bế cậu đặt vào ghế phụ, trầm giọng nói, "Ngồi yên đi. Tôi đưa cậu về."

Trên đường, Bạch Ly ngất lịm. Văn Quân Hà lái thẳng đến bệnh viện. Bác sĩ cấp cứu lấy máu xét nghiệm, kiểm tra xong mới nói, máu không có thành phần lạ, rượu cũng đã nôn ra kịp, không đến mức nghiêm trọng, không cần rửa dạ dày. Truyền dịch một đêm, sáng mai theo dõi là có thể xuất viện.

Bạch Ly nằm trên giường bệnh, y tá ấn tay tìm ven. Mạch máu xanh nổi trên làn da trắng lạnh, kim tiêm đâm vào khiến cơ bắp khẽ giật. Trong mơ, cậu ngủ không yên, mày hơi nhíu, khoé mắt rũ xuống, gương mặt mang nét uất ức non nớt như một đứa trẻ.

Văn Quân Hà ngồi bên giường, cúi đầu nhìn cậu thật lâu.

Không hiểu vì sao rõ ràng đã uất ức đến vậy, cậu lại không chịu trở về tìm hắn. Vì sao bị ép đến đường cùng cậu vẫn kiên quyết nói chia tay.

Hàng loạt câu hỏi, chẳng có đáp án nào là điều hắn muốn nghe.

**

Khi Bạch Ly tỉnh lại, phải mất một hồi mới nhớ được chuyện đêm qua.

Cậu từ từ chống người ngồi dậy, nhận ra mình đang ở trong phòng bệnh đơn. Đồng hồ chỉ tám giờ sáng, trên người vẫn đắp áo khoác của Văn Quân Hà. Y tá bước vào, dặn dò vài câu, bảo sáng nay có thể xuất viện. Bạch Ly nói lời cảm ơn, đang định xuống giường thì cửa bật mở, Văn Quân Hà bước vào.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, thoáng ngẩn ngơ.

Bạch Ly không ngờ hắn chưa đi. Không chỉ chưa đi, mà còn ở lại suốt một đêm.

Văn Quân Hà xách theo hai hộp đồ ăn, đặt lên bàn, cháo trắng và trứng hấp.

"Ăn đi, rồi tôi đưa cậu về."

Hắn mở hộp, bóc thìa, đẩy về phía cậu. Giọng điềm tĩnh, chẳng kèm bất kỳ biểu cảm dư thừa nào. Bạch Ly nhận lấy, lặng lẽ ăn mấy thìa, cái dạ dày rát bỏng mới đỡ hơn chút.

Ăn xong, Văn Quân Hà ra ngoài lái xe tới cửa. Bạch Ly nhìn chiếc Cullinan dừng trước mặt, khẽ lùi một bước, nói với hắn, "Tôi tự bắt xe là được. Anh đi làm đi. Cảm ơn anh tối qua đưa tôi tới bệnh viện."

Sắc mặt cậu trắng bệch, môi khô nứt, giọng khàn, cả người chẳng còn chút sinh khí. Với chuyện đêm qua, cậu tuyệt nhiên không nhắc đến nửa câu. Những lời hiện giờ cũng khách sáo, xa cách vô cùng. Người vừa khóc đến tan vỡ hôm qua, lại trở về dáng vẻ mà Văn Quân Hà căm ghét nhất, lạnh nhạt, khép kín, lễ phép coi hắn như người ngoài.

Văn Quân Hà không để ý tới lời cậu, mở cửa ghế phụ, lạnh lùng ném xuống hai chữ, "Lên xe."

Xe chạy chậm. Hắn liếc sang người ngồi cạnh đang thất thần, hỏi, "Bây giờ cậu ở đâu?"

"Để tôi xuống gần công ty là được."

"Ở đâu?" Hắn lặp lại.

Thôi vậy, Bạch Ly không muốn chọc giận hắn nữa, đành báo địa chỉ khu tập thể.

Khu nhà cũ kỹ, chẳng có nổi chỗ đậu xe. Văn Quân Hà dừng xe ven đường, không nói gì, cứ thế theo cậu lên cầu thang, rồi theo vào căn phòng thuê.

Khi nhìn thấy cách bày biện nghèo nàn trong căn phòng, sắc mặt Văn Quân Hà lập tức tối sầm, "Cậu ở chỗ này? Còn số tiền tôi đưa cậu đâu? Đủ để cậu mua hẳn hai căn trong nội thành rồi đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!