Chương 2: Chia tay đi

Trên tay chân Bạch Ly chi chít vết bầm tím, đến khi chiếc cà vạt được cởi ra từ lâu rồi, cậu mới chậm rãi rụt cánh tay tê dại về. Đôi môi tái nhợt run rẩy, trán thấm đẫm mồ hôi, mái tóc lòa xòa che đi đôi mắt rũ xuống.

Văn Quân Hà ngồi đối diện, cả hai im lặng thật lâu.

Không khí đặc quánh ngột ngạt, mãi sau hắn mới hỏi, "Còn muốn chia tay nữa không?"

Bạch Ly không còn đáp trả lạnh lùng, cũng chẳng nổi giận nữa. Cậu chỉ khẽ lắc đầu.

Văn Quân Hà nhìn chằm chằm vào vẻ mặt ấy, như muốn phân biệt thái độ là thật hay giả. Nhưng khuôn mặt kia chỉ nhàn nhạt, ngoài một tầng u tối mơ hồ thì chẳng còn biểu cảm gì khác.

Nhìn người ngồi co ro trên thảm, tim Văn Quân Hà thoáng nghẹn lại. Nhưng hắn chưa từng là người chịu nhượng bộ. Suốt tám năm ở bên nhau, nhường nhịn luôn là phần của Bạch Ly. Chỉ cần hắn lộ chút không vui, cho dù Bạch Ly có đang nổi cơn tam bành thì cuối cùng cũng là người quay về dỗ hắn trước.

Bạch Ly từng cười nói, "Người yêu của em, đương nhiên phải chiều chuộng, phải dỗ dành."

Và cậu chưa bao giờ chủ động nhắc đến chia tay, ít nhất là cho đến ngày hôm qua.

**

Bạch Ly đã chẳng nhớ nổi lần này vì điều gì mà họ bắt đầu chiến tranh lạnh nữa.

Văn Quân Hà mang tính tình thiên chi kiêu tử, từ nhỏ đã hống hách, lại thêm tính khí thất thường. Mỗi lần chiến tranh lạnh, cuối cùng đều là Bạch Ly phải xuống nước. Cậu cũng chẳng mấy để ý, dù gì cả đời này còn phải đi cùng nhau, chẳng lẽ cứ giận dỗi người mình yêu nhất mãi ư? Luôn phải có một người chịu thua trước.

Nhưng những kẻ mãi nhượng bộ rồi cũng sẽ đến giới hạn chịu đựng.

Lần này chiến tranh lạnh kéo dài suốt hai tuần. Bạch Ly không chịu xuống nước, Văn Quân Hà lại càng cố chấp nóng nảy hơn. Hai người ngoài vài câu cần thiết thì gần như không nói chuyện, ngay cả ngủ cũng quay lưng, mỗi người một góc.

Rồi Tống Hân quay về.

Người ấy là mối tình đầu, là bạn thanh mai trúc mã, là "bạch nguyệt quang" trong lòng hắn, sở hữu mọi đặc điểm của một câu chuyện tình cảm lãng mạn được người người chúc phúc.

Từ lúc đó trở đi, Văn Quân Hà đêm nào cũng ra ngoài. Trước đây hắn cũng thường đi, Bạch Ly không mấy để ý. Nhưng giờ, cậu đã bắt đầu chịu không nổi.

Tối qua, cậu lướt thấy trạng thái bạn bè Tào Tuấn Nghiêm đăng, cả nhóm lại tụ tập đón gió tẩy trần cho Tống Hân. Chính giữa ảnh là Tống Hân và Văn Quân Hà ngồi cạnh nhau trông vô cùng thân thiết, nhìn qua cũng đủ thấy ăn ý. Một bữa tiệc chúc mừng, chúc liền nửa tháng.

Không biết mình đang nghĩ gì, Bạch Ly dọn bỏ cả bàn cơm tự tay nấu, thay quần á rồi ra ngoài. Cậu định đi gặp Tống Hân, đối mặt với mối tình đầu hồi cấp ba của hắn.

Bạch Ly đến mà không báo trước, chắc chắn chẳng thể nhận được ánh mắt thiện cảm nào từ đám bạn kia của Văn Quân Hà. Nhưng cậu vốn không quan tâm đến cái nhìn của thiên hạ.

Tính cách Bạch Ly luôn vậy, chỉ để tâm đến người và chuyện mình muốn để tâm. Còn lại đều sẽ bị ngăn ngoài ranh giới vững chắc của cậu. Khi tâm trạng không tốt, cậu thậm chí đến nhìn còn cảm thấy lười.

Tống Hân ngồi giữa đám bạn như minh châu được quần sáng, ôn hòa, dịu dàng, rõ ràng cùng một giới với Văn Quân Hà, xuất thân thế gia, dáng dấp tuấn tú, phong thái hợp ý.

Thế nên có thể hiểu được tại sao họ thích Tống Hân, chán ghét Bạch Ly cũng hợp tình hợp lý.

Trước kia Bạch Ly từng nghĩ, chỉ cần Văn Quân Hà yêu mình là đủ. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy Tống Hân, ý nghĩ ấy bỗng chốc bị lung lay.

Lời Tào Tuấn Nghiêm nói, cậu nghe thấy hết. Những năm qua, những câu na ná thế cậu đã nghe nhiều lần rồi. Cậu ngửa cổ dốc cạn ly rượu, ánh mắt dừng trên khuôn mặt cứng rắn của Văn Quân Hà dưới ánh đèn, lạnh lùng, xa cách. Trong khoảnh khắc ấy, đột nhiên cậu cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Thì ra, trái tim luôn nhói đau. Thì ra, cậu chưa bao giờ thực sự không quan tâm đến ánh nhìn của người khác.

Những chuyện xảy ra mấy năm này trôi qua như đèn kéo quân, ào ạt đè nặng lên tim. Đến lúc này Bạch Ly mới bàng hoàng nhận ra, cậu chưa bao giờ chắc chắn rằng, Văn Quân Hà có thực sự yêu mình hay không.

Văn Quân Hà im lặng. Hắn vẫn còn giận, giận Bạch Ly lạnh nhạt suốt những ngày qua, hắn dường như đã quên mất rằng chính hắn mới là người khởi đầu cuộc chiến tranh lạnh này.

Thế nên, khi Bạch Ly bước vào hắn chẳng muốn để ý. Nhưng tâm trạng và cảm xúc căng cứng lại dần thả lỏng đôi chút, hắn ngả người ra ghế, cũng không giới thiệu Bạch Ly với Tống Hân, bởi hắn cảm thấy chẳng cần thiết.

Chỉ trong chốc lát nâng ly, Bạch Ly đã bỏ đi.

Khi rời khỏi phòng tiệc, cậu bất chợt cảm thấy một khoảng trống lạnh buốt. Sự nhộn nhịp náo nhiệt trong kia chẳng hề có phần mình, khiến cậu lạc lõng giữa hư không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!