Chương 19: Uống nốt chai rượu đi

Cậu trai tên Tiểu Quân chẳng biết có phải được ai sai khiến, lao thẳng vào lòng Văn Quân Hà ngay nơi hành lang, vòng tay ôm lấy cổ hắn, giọng ngọt ngào, "Văn tổng, sao anh đi lâu thế, mọi người bảo em ra tìm anh."

Văn Quân Hà thô bạo gỡ người này ra, liếc Bạch Ly một cái, chỉ hờ hững "ừ" một tiếng, rồi dắt Tiểu Quân quay vào.

Hành lang lát dài kính thủy tinh, bóng phản chiếu rõ mồn một, trên gương mặt Bạch Ly lướt qua thoáng chốc khinh miệt, chán ghét, thậm chí ghê tởm. Nhưng tuyệt nhiên không có ghen tuông, cũng chẳng có bi thương.

Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong ngực Văn Quân Hà.

Đến cửa phòng, hắn chợt kéo Tiểu Quân sát lại bên mình, quay đầu nhìn Bạch Ly, lạnh nhạt buông một câu, "Tiểu Quân rất biết điều."

"Đúng vậy." Bạch Ly nghiến răng, "Chỉ có tôi là kẻ không biết điều."

Dứt lời, cậu xoay lưng bỏ đi. Ở nơi này thêm một giây cũng chịu không nổi.

Nhưng cậu chưa kịp đi, đã bị bảo an chặn lại ngay cửa.

Tào Tuấn Nghiêm như đã tính trước, trước mặt bao người nói,

"Tiểu Bạch, cậu muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, chẳng coi tôi ra gì sao?"

Hắn đã hơi mất kiên nhẫn. Hôm nay hắn gọi đông người, chuẩn bị kỹ kịch bản, vốn muốn ép Bạch Ly gật đầu, cũng tiện khiến Văn Quân Hà câm miệng. Nhưng Bạch Ly lại tránh né, không thèm cho chút thể diện. Kế hoạch sụp đổ, hắn sao chịu để người ta chê cười.

Hắn thậm chí còn chuẩn bị màn "tỏ tình", đèn tắt, hắn cầm đàn lên hát, khí thế đẩy lên, Bạch Ly dù muốn dù không cũng khó từ chối. Chỉ cần cậu gật đầu, hắn chẳng cần kiêng dè Văn Quân Hà nữa.

Nào ngờ hát chưa kịp, lời còn dở, Bạch Ly đã như rắn tránh vọt đi. Tào Tuấn Nghiêm mất sạch kiên nhẫn.

Hắn bảo mở một chai rượu mới đặt lên bàn. Ngón tay nghiền nát viên thuốc, bột trắng rắc dọc miệng chai. Hắn chẳng hề che giấu, người đứng gần đều thấy rõ. Dĩ nhiên Bạch Ly cũng thấy.

Không ai hỏi, vì ai cũng đoán được, thứ đó là "thuốc trợ hứng". Mà quen biết Tào Tuấn Nghiêm đều hiểu, hắn chưa bao giờ chơi nhỏ.

Tào Tuấn Nghiêm gõ nhịp lên chai, quét mắt về phía sâu trong phòng, nhìn Văn Quân Hà một giây, rồi quay lại Bạch Ly, "Uống hết chai này, tôi để cậu đi."

Màu nâu nhạt của Martell, chai nửa lít, nồng độ bốn mươi, lại còn có thuốc trong đó.

Chẳng ai dám, cũng chẳng ai có thể uống cạn trong một hơi.

Tào Tuấn Nghiêm ngồi đó, nhàn nhã nhìn sắc mặt Bạch Ly tái mét, kiên nhẫn chờ đợi.

"Tôi nói được làm được. Cậu uống hết, lập tức có thể xuống núi. Sau này tôi cũng không làm khó cậu nữa." Hắn hạ thấp giọng, ngụy trang chẳng khéo chút nào, "Không uống cũng được, cho tôi điều tôi muốn, cậu có thể rời đi."

Đám đông vốn đang chơi đùa đều dừng lại, dồn ánh mắt chòng ghẹo, khoái trá, hiểm độc, như bầy thú rình mồi.

Bạch Ly ngẩng đầu, nhanh chóng liếc về phía Văn Quân Hà.

Trong tầm mắt chỉ thấy gương mặt nghiêng lạnh lùng của hắn, hắn ngồi ở xa hơn, dường như chẳng bận tâm đến vở kịch trước mặt. Cậu trai tên Tiểu Quân ngồi sát bên, tập trung bóc từng quả nho, lại đưa tận tay hắn ăn.

Văn Quân Hà thản nhiên tiếp nhận, ung dung nuốt xuống, không hề nhìn về phía Bạch Ly.

Trò hề trước mắt này giống như chẳng liên qua gì đến hắn.

Tám năm tình cảm, đổi chẳng được một câu che chở.

Bạch Ly không do dự nữa. Cậu bước lên, nắm cổ chai, giọng không vui không giận, chỉ bình thản, "Được."

Ở xa kia, bàn tay Văn Quân Hà đang cầm nho thoáng dừng lại.

Bạch Ly dốc ngược chai, uống ừng ực. Động tác nhanh, gấp, cổ ngửa ra, đường cong cổ họng căng đẹp, chất lỏng tràn nơi khoé môi, theo yết hầu đang kịch liệt chuyển động chảy xuống. Tiếng nuốt vang lên rành rọt trong gian phòng đột nhiên yên lặng, nghe như tiếng nức nở.

Quả nho trong tay Văn Quân Hà đột nhiên bị bóp nát bấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!