Sau khi bàn bạc với Triệu Lãm, Bạch Ly quyết định rời Bình Châu sớm hơn. Cậu đem nỗi lo của mình nói ra, Triệu Lãm lập tức đồng ý. Vì công ty, Bạch Ly đã chậm trễ quá lâu; giờ thủ tục gần như đã xong, cho dù cậu không ở đây nữa, nếu bên A có muốn gây khó, cũng chẳng thể làm khó đến mức nào.
Chỉ là Bạch Ly vẫn thấy áy náy, toàn bộ áp lực công việc sau này đều đè lên vai Triệu Lãm.
"Đừng nói vậy. Biết đâu em đi rồi, hai kẻ kia lại chịu yên phận." Triệu Lãm nói. Chuyện Tào Tuấn Nghiêm đối xử với Bạch Ly thế nào, anh ta đều rõ. Không thể chỉ vì lợi ích riêng mà để Bạch Ly tiếp tục khó chịu. Lúc này, việc Bạch Ly rời khỏi Bình Châu mới là quan trọng nhất.
Sau khi đã thống nhất, Bạch Ly bàn giao xong mọi việc, liệt kê rõ những rủi ro và tranh chấp có thể phát sinh cho đồng nghiệp. Đặt hết xuống bàn, trong lòng cậu mới nhẹ đi phần nào.
Lo việc công xong, Bạch Ly về căn phòng thuê nhỏ của mình để thu dọn.
Đồ đạc chẳng nhiều, một tiếng là xong. Ánh nắng bốn giờ chiều ấm áp mà không gắt, từ khung cửa sổ bé nhỏ tràn vào, chiếu trên hạt bụi lấp lánh lơ lửng. Bạch Ly đưa tay hứng lấy, đầu ngón tay trong suốt, chẳng giữ được gì.
Cậu lại nhớ đến "lời chia tay" chưa bao giờ được nói tử tế cùng Văn Quân Hà. Từ đầu tới cuối, hắn chưa từng cho cậu một câu tạm biệt đàng hoàng.
Tám năm, cậu đứng trong lớp bụi mờ của tình yêu, ngửa đầu trông ngóng, dốc lòng nâng niu. Hết lần này đến lần khác đưa tay cố giữ lấy, cuối cùng ngoài mỏi mệt và đau đớn, chẳng còn lại gì.
Hoàng hôn dần phủ xuống. Cậu mất một lúc hoá đá trong gian phòng này mới khẽ cử động ngón tay. Đến lúc rồi. Bạch Ly nghĩ. Cậu đã mua vé xe sáng sớm hôm sau, nhưng hôm nay còn một chuyện cuối cùng chưa làm.
Nhanh chóng, cậu soạn tin nhắn cho chủ nhà, nói vì công việc nên cần trả phòng sớm, muốn lấy lại tiền cọc, và mai sẽ rời đi.
Nhưng mọi việc không phải lúc nào cũng thuận theo ý người, càng sợ cái gì, cái đó lại tới.
Tin chưa kịp gửi, điện thoại đã reo. Giật mình, cậu run tay bấm nghe.
Giọng Tào Tuấn Nghiêm nhàn nhạt vang lên, "Tiểu Bạch, chuyện ở Thuỷ Đài lần trước là tôi nóng nảy, xin lỗi cậu nhé."
Qua đầu dây, hắn nói mấy câu bâng quơ, thái độ bình thản. Bạch Ly nghe mà không đoán nổi ý đồ, đành kiên nhẫn đáp lại vài lời.
Rồi rất nhanh, câu chuyện đi vào trọng điểm.
"Tối nay qua chơi đi. Mọi người đều có mặt, tụ họp một chút. Tôi có vài lời muốn nói trực tiếp với cậu."
Bạch Ly vừa nghe đến "tụ họp" liền thấy căng thẳng, lập tức khách khí từ chối, "Tào tổng, tối nay tôi có việc, để hôm khác nhé."
"Tiểu Bạch, tôi thật lòng hẹn cậu ra ngoài để xin lỗi. Tôi biết cậu đã chấm dứt hợp đồng với công ty, tôi cũng không làm khó. Chỉ là bữa cơm, trò chuyện đôi câu, cậu không cần đề phòng tôi đến vậy." Giọng hắn chậm rãi, nhẹ nhàng, thậm chí bật cười một tiếng, cố ý để lộ ra chút cảnh cáo mơ hồ. "Cậu cũng đâu muốn sinh thêm rắc rối chứ? Yên tâm, đây là lần cuối rồi."
Địa chỉ gửi đến, một câu lạc bộ trên đỉnh núi.
Bạch Ly gọi xe, đến nơi thì đã chín giờ tối.
Ngay cổng có người phục vụ đứng chờ, hỏi tên rồi dẫn cậu đi vào. Men theo con đường nhỏ lát đá cuội nhiều màu, đi hơn mười phút, xuyên qua bãi cỏ rộng lớn và vườn hoa, cuối cùng mới thấy hiện ra phía trước một toà biệt thự ba tầng kiểu châu Âu.
Đèn bạc sáng rực, ánh sáng lóa mắt, xung quanh lại yên ắng đến lạnh người.
Trên bậc thềm, một dãy xe sang đỗ thẳng hàng. Giữa chúng, một chiếc Cullinan màu đen đỗ khá khuất, nhưng Bạch Ly chỉ thoáng nhìn đã nhận ra. Đó chính là xe của Văn Quân Hà.
Chiếc xe này hắn ít khi lái, từng đưa cho Bạch Ly dùng. Nhưng cậu thấy quá chói mắt, chẳng mấy khi động tới, bình thường toàn nằm bụi trong hầm.
Hôm nay là dịp gì, có những ai tới, Tào Tuấn Nghiêm sẽ lại gây khó dễ thế nào... Bạch Ly hoàn toàn không biết.
Mà khi nhìn thấy xe của Văn Quân Hà, sắc mặt cậu vốn còn bình tĩnh lập tức trắng bệch. Một nỗi bất an trào lên, không cách nào kìm nén. Đến mức khi người phục vụ đứng trên bậc thang gọi cậu hai lần, cậu mới bừng tỉnh, dời ánh mắt khỏi chiếc Cullinan kia.
Bên trong câu lạc bộ im lặng, xa hoa đến lóa mắt, sàn đá cẩm thạch sáng loáng, tường treo tranh thật giá trị, đến cả đèn tường nơi góc hành lang cũng gắn pha lê.
Mọi thứ nơi đây, đều không hề tương xứng với Bạch Ly chỉ mặc sơ mi trắng và quần vải giản dị.
Đây là thế giới của Văn Quân Hà, thế giới cao sang lạnh lẽo, cách quá xa ước mơ bình dị "sớm tối cơm canh" mà Bạch Ly từng khao khát. Cậu tự hỏi, ngày trước rốt cuộc bị tình yêu làm mờ mắt thế nào, mới tưởng rằng con người như Văn Quân Hà sẽ có thể cùng mình nắm tay đến cuối đời.
Giờ sắp rời đi rồi, cậu mới thật sự nhìn rõ, thì ra bản thân đúng như lời thiên hạ nói, cậu thật là một kẻ "không biết điều". Người phục vụ đưa cậu đến trước một cánh cửa rồi rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!