Chương 17: Thật lòng đấy

Bạch Ly không ngờ lại trùng hợp gặp Thời Ôn. Nói chính xác hơn, hai người họ từng có giao tình cứu mạng.

Năm ấy Bạch Ly đi Tây Bắc tham gia cuộc thi đi bộ đường dài, tình cờ được chia cùng phòng với Thời Ôn, lại còn cùng một nhóm. Hai người vừa gặp đã hợp ý, chuyện trò rất hợp. Họ ở khách sạn chuẩn bị gần một tuần, làm quen môi trường, quen thuộc tuyến đường di chuyển. Kết quả, khi thi đấu chính thức mới ngày thứ hai, Thời Ôn lại bất ngờ lạc đường, điện thoại vệ tinh cũng mất tín hiệu. Tìm một người trong sa mạc bạt ngàn Gobi khác gì mò kim đáy bể.

Vạn Trọng Vi khi đó lập tức dẫn hai đội cứu hộ từ Bình Châu tới tìm. Bạch Ly đã tính toán kỹ lưỡng đường đi lạc của Thời Ôn, dự đoán nhiều khả năng, cuối cùng giúp Vạn Trọng Vi cứu được người đang ngàn cân treo sợi tóc kia.

Sau lần đó, Bạch Ly và Thời Ôn tách ra, không còn gặp lại. Nhưng WeChat vẫn duy trì liên lạc. Lần này tình cờ tái ngộ, cả hai đều thấy vui mừng.

Rạng sáng một giờ, hai người nằm trong phòng khách sạn, mỗi người một chiếc giường, cách nhau chừng một sải tay, vừa nằm vừa nói chuyện về cuộc sống sau khi từ Gobi trở về.

"Cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao ạ." Bạch Ly bình thản nói, "Chỉ là... bên nhau hơn tám năm, rồi chợt phát hiện, trong lòng đối phương em chẳng hề quan trọng, cũng chẳng coi em là bạn đời. Nghĩ rõ rồi thì chia tay thôi."

Chuyện với Văn Quân Hà, cậu chưa bao giờ kể với Thời Ôn. Trước kia Thời Ôn còn từng đùa, "Em chẳng cần nói, nhìn là biết em là một nam sinh có nhiều tâm sự rồi."

"Vốn em đi Tây Bắc một chuyến, ban đầu cũng là muốn thoát khỏi guồng quay quen thuộc, để tự hỏi bản thân rốt cuộc mình muốn gì." Bạch Ly nằm ngửa, nghĩ thầm, hóa ra khi nói ra, lòng thấy nhẹ hơn nhiều. Có lẽ cơn xúc động đã qua, giờ chỉ còn lại bình tĩnh, hay là tê dại, dù thế nào cũng là lựa chọn và con đường của chính mình.

Hai người cùng lặng đi. Một lúc sau, Thời Ôn mới hỏi, "Chuyện với Tào Tuấn Nghiêm là sao?"

Khi nãy mấy lời giằng co, anh đều nghe thấy. Chắc chắn không đơn giản như cái cớ Tào Tuấn Nghiêm vừa nói với Vạn Trọng Vi. Hơn nữa, Bạch Ly rõ ràng đang bị hắn áp chế.

"Tào Tuấn Nghiêm là bạn của anh ấy." Bạch Ly dừng lại một thoáng, rồi nói, "Tôi đề nghị chia tay trước, anh ấy không vui vì bị đá, cho nên..."

Có những lời thật sự nói không ra miệng, nhưng Thời Ôn đã hiểu.

"Vậy là cậu ta mặc kệ bạn mình bắt nạt em sao?"

Bạch Ly cười khổ, coi như thừa nhận.

Người ta bảo tình cảm nên chia tay trong hòa bình, mà đến lượt cậu, ngay cả lúc kết thúc cũng biến thành mũi nhọn bị chĩa vào. Rõ ràng thấy được, Văn Quân Hà và bạn bè hắn chán ghét cậu đến mức nào.

"Tám năm ở bên nhau cơ mà, cả thể xác và tâm hồn em đều toàn tâm toàn ý đặt ở đó. Giờ phải tự tay xé ra... đau đến tận xương tủy. Nhưng làm sao bây giờ? Cắn răng cũng phải xé." Ánh mắt Bạch Ly tối đi, "Em đã nghĩ có thể chia tay trong êm đẹp. Có lẽ bao năm qua chỉ mình em là thật lòng. Chia tay rồi, cũng chỉ mình em ngốc nghếch mong rằng có thể 'chia tay tử tế' thôi."

Hóa ra, khi tình yêu tan vỡ, người từng gối kề cũng có thể trở mặt đến mức đáng sợ.

"Thế rốt cuộc cậu ta muốn em phải thế nào?" Thời Ôn hỏi một câu mà ngay cả Bạch Ly cũng không biết đáp.

"Em thật sự không biết." Cậu ngơ ngác nhìn lên trần nhà, giọng lạc đi, "Có lẽ... anh ấy chỉ muốn em phải hối hận. Hoặc đơn giản chỉ là muốn trả thù. Trả thù vì em 'không biết điều'."

Đây hiển nhiên đã vượt quá nhận thức của Thời Ôn. Chỉ đổi chút tình tiết yêu đương thôi đã đủ làm cái đầu chỉ quen nghiên cứu học thuật của anh đình trệ.

Anh lo lắng hỏi dồn, "Thế giờ em định tính sao?"

Bạch Ly khẽ lắc đầu, đôi mắt cay xè, "Mấy dự án trong tay sếp em đều bị Tào Tuấn Nghiêm nắm giữ. Giờ em chỉ muốn đừng để liên lụy công ty. Nếu cậu ta muốn xả giận, thì cứ để hắn xả. Chỉ cần không quá đáng, em nhịn được thì nhịn."

"Những chuyện Tào Tuấn Nghiêm đã làm với em... người đó, em... bạn trai cũ của em, có biết không?"

Bạch Ly ngưng thở một nhịp. Mãi sau mới khẽ đáp, "Biết."

Biết, nhưng không hề ngăn cản. Đó cũng là một loại thái độ. "Những lời hôm nay Tào Tuấn Nghiêm nói nghe đâu chỉ là xả giận, Tiểu Bạch, em đừng cứ nhẫn nhịn mãi. Có lúc chịu đựng không đổi lại được kết quả tốt đâu."

Bạch Ly tất nhiên hiểu rõ, nhưng ngoài nhẫn nhịn, cậu thật sự không còn cách nào khác.

Thấy cậu buồn bã thế, Thời Ôn cũng không biết làm sao. Kinh nghiệm yêu đương của anh quá ít, những điều anh học được về tình cảm, đều từ Vạn Trọng Vi mà ra. Chính anh cũng từng sa lầy trong hố sâu không thoát ra được.

Mỗi người có một câu chuyện riêng, nhưng cảm giác bất lực nơi Bạch Ly, anh lại có thể đồng cảm.

Thời Ôn nghĩ một hồi rồi nói, "Tiểu Bạch, lần này anh về là để tham dự một diễn đàn trong ngành, rất nhanh sẽ rời đi. Nếu em gặp khó khăn, hãy tìm Vạn Trọng Vi. Dù anh ấy không giúp được nhiều, cũng đủ để ngăn người ta làm khó em trên công việc."

Bạch Ly mỉm cười, cảm ơn tấm lòng ấy rồi khẽ nói "Không cần đâu ạ". Cậu cũng chẳng ở lại Bình Châu bao lâu nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!