Chương 16: Tôi không chơi đùa với tình cảm

Vội vàng rời khỏi nhà, cuối cùng cậu vẫn muộn mất mười phút.

Bữa tối được hẹn tại một trang viên, bên trong là từng căn tứ hợp viện độc lập, khung cảnh cổ kính thanh nhã, yên tĩnh mà hợp cho việc ăn uống trò chuyện.

Bạch Ly ngồi đối diện với Tào Tuấn Nghiêm, giữa hai người là chiếc bàn tròn đủ cho mười người.

Cậu vội vã đến, ngồi xuống vẫn còn hơi thở gấp, gương mặt ửng đỏ của người ốm chưa khỏi hẳn bệnh, thoạt nhìn yếu đuối dễ bắt nạt. Nhưng Tào Tuấn Nghiêm thừa biết, trong xương cốt người này nào dễ bắt nạt, chỉ toàn cứng đầu và cố chấp. Nếu thật sự muốn chèn ép, cậu chắc chắn sẽ liều mạng phản kháng.

Cũng chính vì thế, sự tự do của cậu, sự phóng khoảng mà mong manh, cứng rắn lại ngây thơ đều tạo nên cảm giác vụn vỡ quanh thân. Mỗi lần đôi mắt trong veo kia ngấn lệ câu hồn, khiến trong lòng người ta sinh ra h*m m**n chinh phục, thậm chí là... huỷ hoại cái con người này.

Cũng vì vậy mà Tào Tuấn Nghiêm từng bước từng bước rơi vào, không cách nào thoát ra. Đêm nay, hắn quyết tâm phải có được cậu.

"Khỏi bệnh chưa?" Tào Tuấn Nghiêm hỏi.

Người phục vụ dọn xong liền lui ra, đã được dặn trước, không cần gọi sẽ không bước vào.

Hắn múc một bát Phật nhảy tường, bưng đến trước mặt Bạch Ly, rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh cậu. Trên bàn ngoài nồi canh đang sôi lục bục trong lò cồn, còn có vài món rau xanh, đều là thứ Bạch Ly thích, cũng hợp cho người mới ốm dậy.

Bạch Ly lễ phép cảm ơn, nhấp một ngụm canh.

"Căng thẳng thế làm gì?" Tào Tuấn Nghiêm cười, "Tôi lại không ăn thịt cậu. Lần trước cậu nói đi là đi không một lời chào, tôi chẳng phải cũng không giận đó sao?"

Hắn kiên nhẫn đợi Bạch Ly uống xong, rồi gắp từng miếng hải sâm, bào ngư, gân heo mềm rục cho cậu, nhìn cậu ăn từng chút một.

"Tiểu Bạch, tôi không vòng vo nữa. Tôi muốn gì, chắc cậu cũng rõ. Cậu với Triệu Lãm đang tính toán cái gì, tôi cũng biết." Hắn cười sâu thêm, không cho Bạch Ly cơ hội suy nghĩ hay thở, hạ tối hậu thư, "Hôm nay cậu phải cho tôi một lời dứt khoát."

Công sức hắn bỏ ra cho Bạch Ly còn nhiều hơn tất cả nam nữ mà hắn từng theo đuổi cộng lại, thậm chí đến cả bạn bè chí cốt cũng mặc kệ. Thế mà Bạch Ly dai dẳng với hắn gần hai tháng, nói năng quan trường còn trơn tru hơn hắn đi xã giao.

Ban đầu hắn ép Triệu Lãm, buộc Bạch Ly từ Tây Bắc quay về, nhưng sau đó không gây khó dễ thêm. Một là vì chẳng tiện, hai là hắn cũng muốn giữ chút thể diện cho cậu, ít nhất ngoài mặt còn có thể gọi là tôn trọng và lựa chọn.

Chỉ là còn phải xem xem Bạch Ly chọn thế nào.

Bạch Ly hiểu rõ, kiên nhẫn của Tào Tuấn Nghiêm đã tới hạn. Lần này không thể qua loa nữa. Huống chi, nếu cậu vì thoải mái trước mắt mà thuận theo, thì Văn Quân Hà nhất định sẽ giết cậu.

Chia tay Văn Quân Hà, lại dính đến Tào Tuấn Nghiêm, vốn nằm ngoài dự liệu. Nhưng Bạch Ly không phải con cá mặc cho người ta xẻ thịt.

"A Nghiêm, tôi đã từng coi anh là bạn." Bạch Ly nhìn thẳng hắn, đôi mắt đen như ngọc lưu ly trong suốt.

Tim Tào Tuấn Nghiêm chợt khựng nửa nhịp. Năm đầu tiên họ quen nhau, Bạch Ly từng gọi hắn như vậy, cùng với bọn Văn Quân Hà. Chỉ là sau này quan hệ rạn nứt, Bạch Ly chưa từng gọi hắn thế nữa trước mặt mọi người nữa.

"Có lẽ tôi từng đắc tội anh, hoặc vì ở bên Quân Hà khiến anh chướng mắt. Nhưng bất kể trong lòng anh nghĩ sao về tôi, tôi chưa bao giờ có ác ý với anh." Bạch Ly khẽ nói.

Tính ra, họ quen biết cũng gần mười năm.

"Tôi và Quân Hà chia tay, anh hẳn biết rõ nguyên nhân." Bạch Ly rót một chén trà, đẩy đến trước mặt Tào Tuấn Nghiêm, rồi tự rót cho mình, khẽ nhấp, cười bất đắc dĩ, "Điều tôi muốn là lời hứa, là trách nhiệm, là hôn nhân, là duy nhất."

Nói xong, cậu khẽ lắc đầu, cười nhạt, "Anh nhất định thấy tôi quê mùa, hay mơ mộng lại chẳng thực tế." Rồi cậu ngước mắt nhìn hắn, "Nhưng đó chính là tình cảm tôi muốn. Người tôi muốn, cả đời chỉ có một."

"Mỗi giai đoạn lại đổi một kiểu tình cảm khác nhau, chơi chơi thì được, gắng gượng qua ngày cũng được nhưng tôi không làm nổi." Bạch Ly nói, "Đó là giới hạn, cũng là nguyên tắc của tôi. Nếu không có một người như vậy, tôi thà cô độc còn hơn."

Cậu nhìn Tào Tuấn Nghiêm đang ngây ra, "Nếu lấy điều này làm điều kiện, anh có chịu không?"

"Hay như anh nói, muốn tôi cho anh một lời chắc chắn, tôi có thể. Nhưng tiền đề là chúng ta phải kết hôn. Anh có đồng ý không?"

Dùng ngón chân để nghĩ thì Tào Tuấn Nghiêm cũng biết không thể. Nực cười thay!

Đừng nói hắn nghĩ sao, chỉ riêng nhà họ Tào cũng đủ lột da hắn nếu thật sự làm vậy. Tào Tuấn Nghiêm không ngờ lại bị Bạch Ly phản đòn, mặt lúc đỏ lúc trắng.

Một lúc sau hắn mới lấy lại bình tĩnh, gượng cười khô khốc, "Tiểu Bạch, cậu đừng bày trò với tôi. Chuyện này vốn dĩ không thể nào. Tôi theo đuổi cậu vốn không phải để cưới xin gì. Thứ cậu muốn, quả thật không phải thứ tôi nghĩ đến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!