Chương 15: Chia tay tử tế

Bạch Ly siết chặt nắm tay, hơi run rẩy.

Cuối thu ở Bình Châu chưa tính là lạnh. Cửa sổ thư phòng mở, gió lùa đối lưu với phòng khách, vừa vặn thổi vào lưng Bạch Ly. Khi đến, cậu mặc áo len mỏng tay dài và khoác gió, vốn dĩ không lạnh, nhưng lúc này lại cảm thấy làn gió ấy khiến người ta đứng không vững.

Cứng ngắc giằng co một hồi, Bạch Ly xác định Văn Quân Hà sẽ không dễ dàng trả lại chiếc hòm cho mình, bèn nói, "Vậy tôi đi đây."

Cậu quay lại huyền quan thay giày, làm như không nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh gắt gao dán chặt vào mình. Ngay khoảnh khắc mở cửa, cuối cùng cũng nghe thấy giọng điệu cực kỳ sốt ruột của Văn Quân Hà.

"Bạch Ly, cậu đang làm loạn cái gì thế?!"

"Tôi không làm loạn. Là anh muốn vứt đồ của tôi, nên tôi mới tới lấy." Bạch Ly quay lưng về phía hắn, không hề ngoảnh lại, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Phiền anh cho tôi biết vứt ở đâu, tôi sẽ tự đi tìm."

"Tôi không có ý định ở bên Tống Hân." Văn Quân Hà nói.

Một hỏi một đáp, lại mỗi người nói một hướng. Sự bình tĩnh và dửng dưng sau khi chia tay của Bạch Ly khiến Văn Quân Hà không đè nén nổi cơn bực tức đang cuồn cuộn.

Giống như một người đã đi xa không ngoảng đầu lại, còn một người vẫn cứ luẩn quẩn mắc kẹt ở chỗ cũ, tự mình hờn dỗi.

Văn Quân Hà hơi chán ghét việc bản thân phải chủ động xuống nước trước như thế này, nhưng càng khó chịu hơn với việc Bạch Ly không chịu nhượng bộ, "Còn cậu nữa, trước đây chẳng phải ghét nhất Tào Tuấn Nghiêm sao? Giờ hắn ngoắc tay một cái là cậu chạy tới. Cậu không thấy mình quá tùy tiện à?"

"Chúng ta chia tay đâu chỉ vì Tống Hân, anh cũng rõ chứ?"

Bạch Ly bị mấy câu của Văn Quân Hà chọc cho đỏ mặt vì tức giận. Trước khi đến, cậu đã chuẩn bị tâm lý, tự nhủ rằng bất kể Văn Quân Hà có nói lời khó nghe thế nào, cũng phải nhịn, đã chia tay thì không để bản thân tiếp tục bị cảm xúc của hắn chi phối. Lấy đồ xong liền đi.

Nhưng sự thật chứng minh, Văn Quân Hà vốn điềm đạm chín chắn trong mắt người ngoài, đến trước mặt Bạch Ly lại có bản tính tùy tiện hoành hành, còn vận dụng trơn tru vô cùng.

Cậu cắn răng, gằn từng chữ, "Tào Tuấn Nghiêm là bên A của công ty tôi. Bên A có yêu cầu, tôi không thể không đáp ứng."

Văn Quân Hà cười lạnh, "Thật sao? Vậy nếu bên A muốn cậu lên giường, cậu cũng đồng ý đúng không?!"

Bạch Ly hít sâu mấy lần, đầu óc choáng váng vì tức giận mới dần tỉnh lại đôi chút. Cậu không muốn nói thêm nửa lời, đẩy cửa thẳng bước ra ngoài.

Ngay ngoài cửa là thang máy, đang dừng ở tầng một. Bạch Ly run rẩy ấn nút hai lần, mũi tên đỏ sáng lên, con số trên màn hình bắt đầu nhảy.

Trong đầu cậu vẫn đang nghĩ, không biết Văn Quân Hà vứt cái hòm ở đâu. Lát nữa xuống dưới phải tìm quanh khu thùng rác, xe gom thường năm giờ sáng mới đến, may mắn thì chắc còn kịp nhặt lại.

Đang mải nghĩ, sau lưng vang tiếng mở cửa. Theo bản năng cậu quay đầu, một bóng đen cao lớn xông đến như sét giật, một tay bịt chặt miệng, một tay kẹp lấy cổ, chưa đến hai giây đã kéo mạnh cậu trở lại.

Cửa chính "cạch" một tiếng đóng lại, Bạch Ly bị Văn Quân Hà áp chế, ép ngồi xuống ghế sofa.

Hai tay cậu ra sức chống vào lồng ngực cứng rắn đang ép tới, chân cũng loạn đạp, dùng hết sức phản kháng. Văn Quân Hà đè chặt lấy bờ vai cậu, giọng uy h**p, "Còn vùng vẫy nữa thì tôi bẻ luôn cánh tay cậu."

"Văn Quân Hà, chúng ta đã chia tay rồi, chia tay rồi, anh hiểu không?!" Bạch Ly gần như gào lên.

Không phòng bị, hổ khẩu tay đang kẹp cằm cậu bị cắn một phát dữ dội, Văn Quân Hà tức giận, "Tôi gọi cậu quay về, không phải để nhìn thấy cái thái độ này!"

"Tôi trở lại chỉ để lấy đồ. Chúng ta đã chia tay rồi! Chia tay rồi!"

Văn Quân Hà dĩ nhiên sẽ không thật sự bẻ tay cậu, nhưng Bạch Ly giãy giụa như cá mắc cạn, gần như không đè nổi, khiến hắn phiền não cực độ. Trong tai toàn là những câu hắn không muốn nghe, hắn chỉ đành lại dùng trò cũ.

Chiếc cà vạt vừa vứt dưới thảm cạnh sofa, thuận tay là có thể lấy lên, tiện cho việc trói người hơn bất cứ thứ gì.

Rượu hòa lẫn khói thuốc, thấm vào khí lực mạnh mẽ vốn áp bức của Văn Quân Hà, hóa thành một bức tường vô hình, từ bốn phương tám hướng đè xuống, khiến Bạch Ly không thể động đậy.

Trải nghiệm từng bị trói chặt trên sofa cũng như dòng nham thạch nóng bỏng, lẫn trong nỗi đau đớn và nhục nhã, cùng lúc cuồn cuộn ập về.

"Văn Quân Hà!" Bạch Ly hét to, hoảng loạn đến khàn giọng, trong cuồng loạn lại vung một bạt tai.

Thật ra cú tát ấy chẳng có bao nhiêu lực, sức lực đã bị tiêu hao gần hết trong giãy giụa và sợ hãi. Nhưng âm thanh giòn vang ấy quá đột ngột, khiến Văn Quân Hà sững người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!