Bạch Ly nghiến răng ngồi xuống, trong lòng tự nhủ binh đến tướng đỡ, nước tới đất ngăn.
Sắc mặt Văn Quân Hà hơi trầm, rõ ràng không vui khi thấy Bạch Ly xuất hiện, ánh mắt thỉnh thoảng lại lia qua, dừng trên người cậu một lúc.
Món ăn là các món Nam, hương vị rất gần với khẩu vị quê nhà của Bạch Ly. Trong bốn người, Tống Hân và Tào Tuấn Nghiêm nói chuyện, Văn Quân Hà im lặng, còn Bạch Ly thì chỉ cúi đầu chuyên tâm vào ăn.
Không ai đề cập đến chủ đề khó xử, câu chuyện cũng chỉ xoay quanh những chuyện vụn vặt. Nếu không phải vì bốn người trong bàn đều mang tâm tư riêng, thì nhìn bề ngoài, đây chỉ là một bữa tụ tập bạn bè rất bình thường.
Giữa chừng có một món canh được bưng lên, Tào Tuấn Nghiêm múc một bát, đặt trước mặt Bạch Ly.
"Đây là món nổi tiếng quê cậu, chỗ này làm cũng không tệ, nếm thử xem hương vị có giống không." Tào Tuấn Nghiêm chống cằm, cả người cũng nghiêng sang phía Bạch Ly, khoảng cách thân mật đến mức kề sát.
Bạch Ly đến muộn nhất, chỗ trống duy nhất khi đó là cạnh Tào Tuấn Nghiêm, nên chỉ có thể ngồi xuống. Nhưng thật ra, với cục diện này, ngồi cạnh ai cũng khó xử. Lúc này Tào Tuấn Nghiêm nghiêng hẳn người qua, khiến ánh mắt Văn Quân Hà và Tống Hân đối diện cũng đồng loạt dồn lại đây, bầu không khí lập tức trở nên vi diệu.
Bạch Ly kín đáo dịch người ra sau, cầm thìa uống một ngụm, chỉ đáp, "Cũng được."
Tào Tuấn Nghiêm làm như không thấy sự căng thẳng của cậu, tiếp tục kéo đề tài, "Cậu với sếp hay tới một quán ăn tư nhân trong núi phải không, là do một người cùng quê với cậu mở?"
Bạch Ly gật đầu, "Ừ."
Nghe vậy Tào Tuấn Nghiêm cười, "Tôi đã mời đầu bếp ấy về rồi, ngay tại nhà hàng trên tầng cao nhất công ty tôi. Sau này cậu cứ lên đó ăn, không muốn đến cũng không sao, tôi bảo đầu bếp tới nấu cho cậu."
Hắn nói nhạt nhẽo như thể đang bàn chuyện thời tiết, không coi đó là điều gì to tát.
Ánh mắt Văn Quân Hà sắc như dao, quét thẳng sang phía Bạch Ly, không kiêng dè, khiến cậu có cảm giác kim châm sau lưng.
Bạch Ly từ đầu đến cuối đều không nhìn Văn Quân Hà, chỉ chăm chú nhìn bát canh trước mặt, cổ họng khẽ căng lại, cố gắng giữ cho giọng điệu bình thản, "Ngài Tào khách sáo rồi."
Tống Hân xen vào hòa giải, "Canh gì thế? Để tôi nếm thử."
Y vừa đưa tay múc canh thì bị Văn Quân Hà giơ tay ngăn lại,
"Trong đó có nấm hương, cậu không ăn được."
Đây là câu đầu tiên Văn Quân Hà nói kể từ lúc Bạch Ly ngồi xuống.
"À, suýt nữa tôi quên mất, Tống Hân, cậu đừng ăn món này." Tào Tuấn Nghiêm làm bộ mới nhớ ra, kéo bát canh ra xa hơn, cười ha ha, "Vẫn là Quân Hà cẩn thận, nhớ kỹ Tống Hân dị ứng nấm. Không giống tôi, giờ trong mắt trong lòng chỉ còn mỗi Tiểu Bạch thôi."
Câu nói xanh mướt kia vừa thốt ra, không khí đông cứng ba giây.
Tào Tuấn Nghiêm cười khan mấy tiếng, tiếp tục đổ thêm dầu,
"Nói chứ đầu bếp trên núi đó đâu có dễ mời, tôi bỏ ra không ít công sức mới mời được. Tiểu Bạch, cậu phát hiện ra chỗ hay như vậy sao trước kia không chia sẻ với bọn tôi? Hử?"
Nói xong lại quay sang nhìn Văn Quân Hà, "Trước đây cậu cũng chưa từng đi đúng không?"
Quả thực Văn Quân Hà chưa đi bao giờ. Bạch Ly từng rủ hắn, hết lần này đến lần khác muốn dẫn hắn tới, nhưng đối phương luôn hờ hững, chẳng có hứng thú.
Văn Quân Hà bên này không tiếp lời. Tống Hân liếc Tào Tuấn Nghiêm, ý bảo hắn câm miệng.
Bát canh trước mặt chẳng ai động, Văn Quân Hà bỗng đứng dậy, dường như cực kỳ mất kiên nhẫn, để lại một câu, "Tôi ra ngoài hút điếu thuốc." Rồi xoay người đi luôn.
Tống Hân nhìn hai người còn lại, nói, "Tôi đi xem sao," rồi cũng bước theo.
Hai người vừa ra ngoài, tinh thần căng như dây đàn của Bạch Ly mới chùng xuống chút ít.
Cậu hiểu Văn Quân Hà, trạng thái ấy đã là dấu hiệu nổi giận ngầm. Nhưng cậu không biết vì sao hắn lại giận. Là vì mình ư? Nhưng bữa cơm này cậu đâu có lựa chọn, cậu cũng cố gắng hết sức để không gây thêm phiền toái cho Tống Hân và Văn Quân Hà, thậm chí cả buổi cậu hầu như chẳng mở miệng.
Giờ hai người ra ngoài rồi, Tào Tuấn Nghiêm liền thu lại bộ mặt diễn kịch, ánh mắt đầy giễu cợt nhìn sang Bạch Ly, "Cậu xem, Quân Hà với Tống Hân có phải rất xứng đôi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!