Chương 13: Cuốn vào

Tào Tuấn Nghiêm thảnh thơi đứng dậy, khẽ kéo cà vạt, ung dung đi đến bàn làm việc, cầm lấy điều khiển bấm một cái.

"Cạch" một tiếng, cửa mở ra.

Bạch Ly siết chặt nắm tay rồi lại buông ra, không ngoảnh đầu, bước nhanh đi thẳng.

Cậu đi vội quá, nên khi bước vào thang máy chuyên dụng mà thư ký đã chờ sẵn bên ngoài cũng chẳng kịp nhận ra. Thang máy dừng ở tầng hầm B2, cậu cúi đầu lao ra ngoài, đến khi đụng phải một bóng người thì không kịp phanh lại.

Ngẩng lên lại là hai gương mặt quen thuộc.

Văn Quân Hà và Tống Hân đang đứng ngay đó. Tống Hân có chút ngạc nhiên, còn Văn Quân Hà thì nét mặt nghiêm nghị.

"Xin lỗi, cho tôi qua."

Quá nhiều thông tin dồn đến trong thoáng chốc khiến Bạch Ly choáng váng mất vài giây. Cậu ngừng lại, rồi lập tức nghiêng người, vòng qua phía Tống Hân.

Chưa kịp bước đi, cổ tay đã bị mạnh mẽ bắt lấy.

Ánh mắt Văn Quân Hà gắt gao khóa trên gương mặt Bạch Ly, bàn tay nắm chặt cổ tay cậu, ghìm lại nỗ lực rút tay ra của cậu.

Mặt Bạch Ly đỏ bừng, bước chân rối loạn, rõ ràng là đang tức giận. Văn Quân Hà rất nhanh đoán ra trạng thái ấy, trầm giọng hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì?"

Hai người đã hơn hai tháng không gặp. Giữa họ cũng không hề có những giằng co dây dưa thường thấy sau khi chia tay, mà dứt khoát như một quả dưa bị chém bể làm đôi.

Không có dư âm hậu chia tay, cũng chẳng có "di chứng thất tình" gì cả.

Chỉ là... trong đầu Bạch Ly, đèn kéo quân quay loạn, giờ phút đột ngột chạm mặt Văn Quân Hà, chỉ cảm thấy hít thở khó khăn, sống mũi cay xè. Không đúng, cậu nghĩ, những triệu chứng ấy rõ ràng mình đều có, chỉ là người hoàn toàn không bị ảnh hưởng, e rằng chỉ có Văn Quân Hà thôi.

"Liên quan gì đến anh!"

Bạch Ly mất khống chế, mà lúc này cậu cũng chẳng muốn khống chế nữa.

Khống chế để làm gì? Nhìn Văn Quân Hà và Tống Hân đứng cạnh nhau, cậu thấy mình không chửi thẳng đã là quá bình tĩnh rồi.

Cậu từng nghĩ mình gom đủ thất vọng mới rời đi. Nhưng giờ mới nhận ra, kỳ vọng hay thất vọng, trong mắt người kia chẳng qua chỉ là một màn tiểu phẩm tình cảm tự mình cậu diễn, hạ màn rồi, người mắc kẹt từ đầu đến cuối chỉ có mình cậu.

Cậu thật sự... muốn quay về quá khứ, tát thẳng hai cái vào mặt thằng nhóc năm nhất ngày nào cứ bám riết lấy Văn Quân Hà.

Lời chất vấn dữ dội của Bạch Ly khiến Văn Quân Hà sững người, khí thế thoáng chốc lạnh xuống.

Hắn buông tay, phủi nhẹ vạt áo, "Đúng thật, quả thực không liên quan đến tôi. Chúng ta đã chia tay."

Nói rồi hắn lại nhìn chằm chằm Bạch Ly, dò xét phản ứng của cậu. Nhưng Bạch Ly chỉ gật đầu, lùi vài bước, nét mặt uể oải, không thốt thêm lời nào, quay lưng bỏ đi.

Trong tay áo, khớp ngón tay Văn Quân Hà siết chặt đến phát ra một tiếng "rắc" một tiếng.

Bạch Ly vòng vèo một lúc trong tầng hầm bãi xe, men theo lối đi mới lên được tầng trệt. Khi bước ra đường lớn, cảm giác quặn thắt trong ngực mới dịu bớt.

Đứng bên vỉa hè, ngẩng mặt hứng ánh nắng giữa trưa chói chang nóng rát rọi xuống mặt, như muốn kéo hết bóng tối trong tim ra hong khô, để cậu bớt khó chịu hơn.

Cảnh tượng Tào Tuấn Nghiêm khi nãy vẫn lướt qua trước mắt, ngón tay hắn chĩa điều khiển về phía cậu, ánh nhìn thản nhiên nhưng mang đầy tính thèm muốn chiếm hữu, tựa như nói rõ, công tắc trong tay tao, tao muốn chơi thế nào, mày chỉ có thể theo.

Đó chính là ý của hắn. Bạch Ly giờ đã hiểu.

Vậy còn Văn Quân Hà? Hắn có biết Tào Tuấn Nghiêm đang giở trò gì không?

Cậu không dám nghĩ sâu.

Nhưng ý nghĩ ấy vẫn gào thét trong đầu khi thấy Văn Quân Hà đứng cùng Tống Hân. Cậu nghĩ rằng, cùng lắm thì, Văn Quân Hà đã chẳng cần nữa mới mặc bạn bè hắn muốn làm gì thì làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!