Chương 12: Hay là thử với tôi

Ở Tây Bắc chưa đầy hai tháng, Bạch Ly nhận được một cú điện thoại của Triệu Lãm gọi về.

Sau khi tham gia xong giải đi bộ đường dài, cậu lại dạo chơi thêm vài ngày, rồi men theo một tuyến vòng lớn tiếp tục đi về phía Tây. Trên đường nhìn thấy biết bao phong cảnh và sự vật kỳ lạ, cả người càng thêm trầm tĩnh.

Vốn dĩ Triệu Lãm không định gọi cậu về. Hai người buổi tối gọi video, nhắc đến tình hình công ty, Triệu Lãm nói dự án bên Cục Xây dựng có chút trục trặc, bên A tỏ ý không hài lòng, còn đích danh muốn Bạch Ly tiếp tục tham gia. Triệu Lãm đã giải thích rất lâu, nhưng bên kia vẫn tỏ rõ thái độ, nếu Bạch Ly không theo, thì dự án này khỏi cần làm.

Dự án này từ đầu chính Bạch Ly phụ trách, trước khi đi cậu đã làm xong rồi bàn giao. Giờ bị gây khó dễ thế này, trong lòng Bạch Ly cũng hiểu rõ ngọn nguồn.

"Để em về vậy, anh Lãm, anh khỏi lo nữa," Bạch Ly nói, "Dự án này em bỏ ra nhiều tâm sức, không thể vì em mà đổ bể được. Để em về hoàn thành nốt cũng không phải vấn đề gì quá lớn."

Bạch Ly đặt vé bay về Bình Châu ngay trong ngày. Triệu Lãm ra sân bay đón, vừa đi vừa kể lại chi tiết tình hình, Bạch Ly nghe xong liền nắm được.

Hai người ghé ăn tối trước rồi mới về công ty. Trong bữa ăn, Bạch Ly kể cho Triệu Lãm nghe về trải nghiệm hai tháng qua, những gì đã thấy, đã nghĩ. Nghe xong, Triệu Lãm cũng thấy ngạc nhiên.

"Em quyết định xong chưa?" Triệu Lãm hỏi.

"Quyết rồi," Bạch Ly bật một lon bia, ngửa cổ uống một hơi, cái vị quen thuộc trôi xuống cổ họng như rửa sạch hết hai tháng giằng xé và bụi đường, "Em làm xong dự án này thì sẽ rời đi."

"Em muốn thử một cuộc sống hoàn toàn khác. Trước kia có những điều muốn làm mà chưa làm được, có người muốn rời đi mà vẫn còn lưu luyến... Những lựa chọn tưởng chừng khó khăn, thật ra chỉ cần bước được bước đầu tiên, cũng chẳng phải khó đến vậy."

Đã quyết rồi, Triệu Lãm cũng không khuyên thêm, chỉ tôn trọng cậu.

Ăn xong, Bạch Ly đi nhờ xe Triệu Lãm về. Trên đường lại bàn bạc thêm mấy điểm then chốt của dự án. Khi ngẩng đầu đã tới khu chung cư tập thể, Bạch Ly nói, "Anh, cho em xuống đây."

Đó là một khu chung cư cũ, cách công ty không xa. Đèn đường cũng chỉ sáng cách một ngọn, gạch nền và bồn hoa đều hư hỏng. Triệu Lãm cau mày, "Em định ở đây à?"

"Ở tạm vài ngày thôi, chỗ này rẻ, lại gần công ty." Bạch Ly kéo hành lý xuống, chẳng nhiều nhặn gì, chỉ một vali to và một balô.

Căn hộ này cậu thuê qua app trong ngày, trả theo tháng, ngoại cảnh hơi tệ nhưng bên trong sạch sẽ gọn gàng, đủ đồ đạc, có thể dọn vào ngay.

Triệu Lãm xách giúp cậu lên lầu, xem qua, căn hộ một phòng một khách, sáng sủa sạch sẽ, tạm ổn.

Anh dặn dò Bạch Ly nghỉ ngơi sớm rồi về.

Thu dọn xong, tắm rửa qua loa, Bạch Ly ngồi xuống ghế ngoài ban công, châm một điếu thuốc.

Từ lúc đi Tây Bắc, cậu đã không hút. Vốn dĩ cậu không thích mùi thuốc, nhưng hễ lo lắng bứt rứt lại phải dựa vào nó để trấn an.

Mà phần lớn những điều khiến cậu bất an, chín phần mười đều do Văn Quân Hà mà ra. Đôi lúc, cậu còn có một ý nghĩ đáng sợ, nếu trên đời không còn Văn Quân Hà, thì chắc mình sẽ biến thành một người ngốc nghếch suốt ngày vui vẻ, chẳng còn gì phải phiền não nữa.

Nhưng đời này không có chữ "nếu". Dù đã chia tay, dù chạy trốn đến tận vùng Tây Bắc xa xôi, cái bóng của người đó và dư chấn để lại, vẫn như vết thương mọt gặm xương tủy, bám chặt lấy cậu.

Ngoài cửa sổ, ánh đèn như những dòng sông đỏ đang chảy, nhuộm rực cả thành phố. Bình Châu xưa nay luôn là nơi Bạch Ly yêu thích, cả ban đêm ở đây cũng khiến người ta cảm thấy ấm áp yên tâm. Nhưng giờ cậu mới hiểu, cái thích đó chỉ vì nơi này có tình yêu dành cho một người. Nếu tình yêu không còn, thì nó cũng chỉ là một rừng bê tông lạnh lẽo như mọi thành phố khác.

Nơi từng khao khát hòa nhập, giờ chỉ nhanh chóng muốn thoát khỏi.

Lông mày Bạch Ly giật mạnh, cậu dập tắt điếu thuốc trên bệ cửa sổ.

**

Sáng hôm sau, Bạch Ly dẫn đồng nghiệp đến Long Việt.

Quản lý dự án bên đó họ Lâm, trước đây Bạch Ly từng tiếp xúc vài lần, cũng coi như quen biết. Hai bên bàn lại mấy chi tiết, điều chỉnh vài điểm, nhìn chung thuận lợi.

Đến giờ ăn, công việc gần xong, Bạch Ly đứng dậy cáo từ, nhưng bị quản lý Lâm ngăn lại.

"Công ty các cậu tuy nhỏ nhưng có thực lực, hợp tác với chúng tôi cũng rất vui. Nhưng cậu cũng biết tình hình bây giờ cạnh tranh khốc liệt lắm."

Cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề. Bạch Ly mỉm cười, khách khí nói, "Quản lý Lâm, có việc gì cần tôi làm cứ nói thẳng là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!