Chương 11: Tùy cậu

Trợ lý mang vào hai tách cà phê, lúc rời đi còn kín đáo liếc nhìn vị khách đang ngồi trên sofa: trò chuyện thoải mái, khí chất xuất chúng. Trong lòng không khỏi đem vị "bạch nguyệt quang" trong truyền thuyết của ông chủ ra so với bạn trai hiện tại. Không bàn chuyện ai hơn ai, chỉ nói về thái độ của ông chủ, nếu phải hình dung thì dường như... chẳng có tạp niệm nào.

Cô khẽ khàng khép cửa lại, trong lòng đã âm thầm cộng thêm một điểm cho "người hiện tại".

"Trợ lý của cậu đang quan sát tôi đấy à?" Tống Hân nhấp một ngụm cà phê, nói với Văn Quân Hà.

"Cô ấy theo tôi nhiều năm rồi, trước đây từng nghe nói đến cậu, chắc chỉ là hiếu kỳ thôi." Văn Quân Hà chẳng mấy bận tâm, vừa nói chuyện vừa xem tài liệu.

Tống Hân nhướng mày, "Người bên cạnh cậu... đều biết đến tôi sao?"

"Trong phạm vi công việc, chắc chỉ có cô ấy."

Năm ngoái trong một buổi tiệc xã giao, vài người bạn bên cạnh Văn Quân Hà hỏi khi nào Tống Hân quay về, còn trêu chọc rằng Tống Hân là "bạch nguyệt quang" của hắn, hệt như biến Văn Quân Hà thành một kẻ si tình cầu mà không được. Khi ấy trợ lý cũng ở đó, e rằng đã nghe thấy.

Văn Quân Hà kể lại với Tống Hân, giọng điệu như chỉ trò chuyện vu vơ.

Nhưng Tống Hân lại bất ngờ hỏi ngược, "Thế cậu đã trả lời thế nào?"

Một con số trong báo cáo không rõ ràng, Văn Quân Hà cau mày, dùng bút kẻ một đường đen dài. Nghe Tống Hân hỏi, hắn điềm nhiên đáp, "Tôi nói với họ, bây giờ chúng ta là bạn."

Con số phía trước không rõ, thì tất cả các dự toán phía sau đều có vấn đề. Văn Quân Hà vừa nói vừa nhấc điện thoại nội bộ gọi giám đốc tài chính tới. Giám đốc tài chính nghe răn dạy mười phút, hoảng hốt ôm tài liệu chuồn mất.

Văn Quân Hà uống cạn phần cà phê còn lại, bực bội kéo lỏng cà vạt, lúc này mới nhớ ra từ nãy đến giờ Tống Hân không nói gì, bèn hỏi, "Cậu vừa nói gì?"

Tống Hân bĩu môi, "Không có gì."

Gần đây trạng thái của Văn Quân Hà rất tệ, cụ thể mà nói là, rất phiền, lúc nào cũng ở ngưỡng chờ trực bùng nổ.

Hôm đó đám bạn hẹn cho hắn mở tiệc độc thân, hắn không đi. Bạn bè dò hỏi tin tức, hắn cũng mặc kệ.

Sau đó Giang Tâm tìm Tống Hân, thẳng thắn nói vì sợ Bạch Ly cứ quấn lấy Văn Quân Hà không chịu buông, nên đã chuyển giao cho Văn Quân Hà phụ trách dự án khách sạn lâu đời vừa mua ở nước ngoài, để hắn ra nước ngoài giải toả. Vì Tống Hân học chuyên ngành thiết kế kiến trúc, nên muốn y đi cùng, đưa chút ý kiến.

Lời nói thì nghe dễ chịu, nhưng thực chất Giang Tâm lo Văn Quân Hà đổi ý, nên muốn đẩy sau lưng một cái. Bởi vì từ đánh giá của Giang phu nhân, Văn Quân Hà cùng với Tống Hân thì so với cùng Bạch Ly đương nhiên tốt hơn trăm lần.

Tống Hân không vạch trần, mà cũng ngầm vui vẻ đồng ý. Nhưng Văn Quân Hà thì dứt khoát từ chối.

Hắn gọi điện ngay trước mặt Tống Hân cho Giang Tâm,

"Con đi làm việc, kéo Tống Hân theo làm gì? Người ta chẳng lẽ không có việc phải làm sao?"

Tống Hân suýt trợn ngược mắt, trong bụng mắng thầm Văn Quân Hà quả nhiên là khúc gỗ trong chuyện tình cảm, e rằng toàn bộ thông minh của hắn đều dùng ở việc kiếm tiền rồi.

Văn Quân Hà một mình ra nước ngoài bận rộn suốt một tháng, hôm qua mới trở về, Tống Hân liền tìm đến.

Không hẳn là nhớ hắn, mà thực tế thì tiếp xúc dày đặc gần đây khiến Tống Hân càng lúc càng cảm thấy cái cảm giác sau khi tốt nghiệp từng chia tay hồi xưa lại quay về, người này chỉ thích hợp làm bạn, làm người yêu thì chỉ muốn b*p ch*t cho hả giận. Chẳng qua lần này y là thay người khác dò xét tình hình.

"Bạch Ly đâu?" Tống Hân thảnh thơi dựa lưng vào sofa, hờ hững hỏi, "Cậu bận một tháng, cậu ấy cũng dọn đi. Lần này hai người thật sự cắt đứt rồi à?"

Vừa nhắc đến nhân vật chính, mặt Văn Quân Hà liền trầm xuống. Suốt chuyến công tác, hắn không liên lạc với Bạch Ly, kết quả Bạch Ly cũng không chủ động tìm hắn. Hắn về hỏi thăm mới biết Bạch Ly nghỉ việc cả tháng nay.

Văn Quân Hà lục tất cả tài khoản mạng xã hội của cậu, trên một cái nick ít dùng, hắn thấy Bạch Ly đăng hai tấm ảnh, một là bầu trời sao trên sa mạc, một là chính cậu đang đưa cao một tấm huy chương, chỉ lộ nửa khuôn mặt.

Hắn lặng người trầm ngâm, đến khi Tống Hân gọi hai lần mới bực bội đáp,"Có chuyện gì cơ?"

"Cậu thực sự đã bỏ rơi cậu ấy rồi à?" Tống Hân hỏi thẳng.

Khóe môi Văn Quân Hà nhếch lên rất nhẹ, nửa cười nửa không.

"Cậu còn nhớ hồi tốt nghiệp cấp ba, tôi đề nghị chia tay, cậu chẳng thèm nghĩ đã đồng ý luôn không?" Tống Hân bỗng chuyển đề tài, dứt khoát nhắc đến chuyện cũ từng né tránh, rồi mỉm cười nhìn hắn, "Quân Hà, nhớ cho kỹ cảm giác bây giờ của cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!