Nói đến cha mẹ, cả hai đều rơi vào trầm mặc.
Bạch Ly không biết Văn Quân Hà đang nghĩ gì, ngẩng mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã giằng co suốt một tiếng đồng hồ. Cậu đang chờ, chờ một cái cớ, chờ một quả cân để phá vỡ thế cân bằng này.
Quả nhiên, điện thoại của Văn Quân Hà reo lên. Hắn cầm lên liếc một cái, rồi nhấn nút nhận cuộc gọi.
Giọng của Giang Tâm vang lên từ loa điện thoại, trong căn phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, âm thanh ấy càng rõ ràng hơn.
"Bạch Ly sáng nay nhắn tin cho mẹ, nói con muốn chia tay, có phải không?" Giang Tâm nói rất nhanh, nghe ra được là đang cố đè nén sự kích động. "Con rốt cuộc cũng đã nghĩ thông rồi. Đã muốn chia tay thì nhanh chóng dứt khoát đi, đừng kéo dài thêm nữa. Mẹ không muốn nói nhiều lời dư thừa, nếu nó cứ dây dưa không chịu buông, thì con bù đắp cho nó một chút.
Dù sao mấy năm nay nó cũng coi như chăm sóc con, chia tay rồi cũng đừng để người khác nói nhà chúng ta không biết điều."
Văn Quân Hà mặt không biểu cảm mà cúp máy, rồi mới nhìn thấy trong nhóm chat gia đình và bạn bè đã nổ tung.
Khởi nguồn là do Tào Tuấn Nghiêm trong nhóm nói, "Quân Hà, cậu ra đây, Bạch Ly nói hôm nay cậu bảo chia tay, thật không đấy anh em? Cuối cùng cũng nghĩ thông để đá cậu ta rồi à? Sớm đá đi không tốt sao, trước đó còn dây dưa làm gì!"
Một câu như hòn đá ném xuống hồ, lập tức gợn sóng ngàn tầng, khiến nhóm hơn mười người bùng nổ.
Mọi người tranh nhau phát biểu, kẻ thêm dầu vào lửa, kẻ hóng chuyện, kẻ thì xác nhận thật giả. Đến lúc Văn Quân Hà nhìn vào, tin nhắn đã 99+. Cuối cùng còn có người đã đặt chỗ quán rượu tối nay, chuẩn bị cho hắn một buổi "tiệc chia tay vui vẻ" linh đình, thậm chí bàn luôn sẽ gọi mấy em người mẫu hay minh tinh nhỏ đến cùng vui.
Trong nhóm, chỉ có Văn Quân Hà và Tống Hân là chưa nói gì.
Văn Quân Hà ném điện thoại sang một bên, ngẩn ngơ một lát.
Hắn như vừa nhận ra, thì ra trong mắt những người bên cạnh, quan hệ của hắn và Bạch Ly chính là như vậy. Bình thường họ cũng từng bóng gió, thậm chí có chút ác ý, nhưng chưa bao giờ lộ liễu đến mức này. Bởi vì... giờ họ cho rằng không còn gì phải giữ ý nữa rồi.
Nhưng lúc này còn chuyện quan trọng hơn phải xử lý. Hắn nhanh chóng hoàn hồn từ tiếng mẹ và bạn bè "oanh tạc", ánh mắt nhìn về phía Bạch Ly lại mang theo giận dữ và mỉa mai.
"Cậu quả thật tính toán giỏi ." Giọng hắn lạnh lùng.
Hắn đưa tay cởi hai nút áo sơ mi, lộ ra bờ ngực rắn chắc. Khuôn mặt không chút cảm xúc, như một tảng băng đang nứt ra, chỉ còn bờ môi mấp máy, mang theo cảm giác nguy hiểm như thú săn mồi sắp lao tới.
Bạch Ly khẽ rụt chân, dựa sâu vào sofa.
"Chỉ là chia tay thôi, không cần làm lớn chuyện thế." Văn Quân Hà nhìn rõ từng cử động nhỏ của cậu, tâm trạng cuồng loạn dâng đến đỉnh điểm. Hắn bước vài bước từ cửa sổ tới, định nói gì đó nữa thì thấy Bạch Ly bỗng bật dậy.
Khoảng cách giữa hai người không xa cũng không gần, vừa vặn trong một vòng an toàn.
Hành động né tránh theo bản năng này khiến Văn Quân Hà dừng lại, như bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, lập tức bình tĩnh hơn.
"Sao vậy? Cứ nhấn mạnh rằng là tôi bỏ cậu, cậu sợ tôi trả thù à?" Văn Quân Hà cười giận dữ, "Tôi thật sự hẹp hòi thế sao? Tôi đến mức đó ư? Người đi theo tôi, chưa bao giờ tôi để ai thiệt, huống chi cậu đã ở bên tôi tám năm."
Như để chứng minh điều gì, hắn xoay người vào thư phòng, chẳng mấy chốc quay lại, ném một chiếc thẻ lên người Bạch Ly đang đứng cứng đờ.
Không nói thêm một câu.
Chiếc thẻ ấy, chính là "bằng chứng bị ruồng bỏ" của Bạch Ly. Cậu không thể không nhặt.
Ánh mắt Văn Quân Hà dõi theo từng động tác, cậu cúi xuống, nhặt thẻ, gương mặt tái nhợt, hàng mi rũ xuống. Trong lòng hắn như nhét một khối thuốc nổ ẩm, vừa nặng nề vừa không thể phát tiết.
"Vậy tôi dọn đồ, hôm nay đi luôn." Bạch Ly nói.
Đáp lại cậu, chỉ có tiếng Văn Quân Hà đập cửa bỏ đi.
**
Nơi đã sống bốn năm, nếu thật sự thu dọn thì phải mất cả một hai ngày. Nhưng Bạch Ly nhanh chóng gom đồ của mình, còn những thứ dùng chung thì mặc kệ, để lại cho Văn Quân Hà muốn giữ hay vứt thì tùy. Một số đồ đạc không mang được, cậu cũng bỏ luôn.
Từ lúc Văn Quân Hà bước ra cửa, cậu như con vụ quay tít, điên cuồng dọn dẹp. Không phải vì sợ hắn hối hận, mà vì cậu không thể ngừng tay. Một khi ngừng lại, nỗi đau xé tim sẽ ập tới, nghiền nát cái vỏ trứng vốn đã rạn nứt trong cậu, khiến nó tan thành mảnh vụn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!