Chương 1: Người bên cạnh

Năm nay, Tống Hân cảm thấy mình chắc là vận xui quấn thân.

Đầu năm, y kết thúc công việc ở nước M, bất chấp sự ngăn cản của gia đình mà kiên quyết trở về. Lý do thì nhiều lắm, ở Bình Châu nhân khẩu rộng, người quen không ít, chuyên ngành của y trong nước đang có đất dụng võ, khí hậu ở đây ôn hòa dễ chịu, không quá khắc nghiệt... Nhưng quan trọng nhất, lý do thực sự thì y chưa bao giờ nói với ai.

Y trở về... là để cùng Văn Quân Hà bắt đầu lại từ đầu.

Tống Hân lớn lên ở Bình Châu, tính tình dễ chịu, tao nhã, từ nhỏ đã được bạn bè nâng niu cưng chiều, là "cục cưng" trong vòng bạn bè. Quả nhiên, lần này vừa mới trở về, tin tức vừa được truyền ra, bao nhiêu người liền nhao nhao kéo tới, những buổi tiệc chào mừng được xếp kín tận mấy tuần liền.

Văn Quân Hà cũng ở đó. Thái độ đối với y vẫn giống như xưa, quan tâm, gần gũi. Chỉ có điều, bên cạnh Văn Quân Hà, xuất hiện thêm một người.

Năm xưa, Tống Hân và Văn Quân Hà từng hẹn hò một thời gian hồi cấp ba, là kiểu tình cảm trong sáng, giản đơn thôi. Sau khi tốt nghiệp, vì Tống Hân đi du học nên chuyện tình yêu bọ xít kết thúc. Văn Quân Hà thì ở lại Bình Châu học đại học, nghe nói người kia chính là bạn cùng trường với hắn từ đại học năm nhất, đến nay đã bên nhau suốt tám năm rồi.

Tống Hân vốn rất băn khoăn. Nhưng Tào Tuấn Nghiêm lại bảo, người bên cạnh Văn Quân Hà chỉ là "vật thế thân", chẳng có gì đáng để bận tâm, căn bản không xứng với Văn Quân Hà.

"Cậu trở về rồi thì cậu ta chẳng còn tác dụng gì nữa." Tào Tuấn Nghiêm khinh khỉnh nói.

Nhân lúc Văn Quân Hà vào nhà vệ sinh, đám bạn bè cũng thi nhau cổ vũ Tống Hân, xúi y mau chóng bày tỏ, cứ như thể chỉ cần mở miệng, hai kẻ thanh mai trúc mã sẽ lập tức phá tan xiềng xích thế tục mà "gương vỡ lại lành".

Tống Hân tuy trở về với mục đích có ý muốn tái hợp, nhưng y không phải kẻ chỉ biết yêu mà mất lý trí. So với đám bạn chỉ biết ăn chơi hưởng lạc kia, đầu óc y rõ ràng tỉnh táo hơn nhiều.

Y nhạy bén nhận ra, sự việc không đơn giản như lời mọi người nói.

Bởi khi mọi người chế nhạo Bạch Ly

- người bên cạnh Văn Quân Hà, thì thái độ của Văn Quân Hà lại rất vi diệu.

Đó là một loại thái độ khó hình dung. Bề ngoài tỏ vẻ thờ ơ, không phản bác, cũng chẳng hùa theo. Nhưng giữa sự thờ ơ đó lại ẩn chứa một vòng ranh giới vô hình, như thể đem người kia giam trong lãnh địa của mình, không ngăn người khác bàn tán bên ngoài, nhưng cũng chẳng dễ dàng buông tay.

Điều này... càng khiến Tống Hân để tâm.

Nhưng y vốn hiểu rõ tính khí của Văn Quân Hà, kiêu ngạo, ngông cuồng, không cho phép ai cãi lại, lười giải thích, là điển hình của một công tử hào môn. Ngoài bản thân mình ra, Tống Hân không tin có ai chịu được tính khí của hắn, càng không thể áp chế hắn. Y rất tự tin khẳng định như vậy.

Chỉ là, người trong lòng đã có người khác, chuyện này vốn đã khiến Tống Hân đau đầu, vậy mà một tai ương bất ngờ lại ập tới.

Uống rượu đến nửa đêm, ai nấy đều đã có chút mệt. Tống Hân vào nhà vệ sinh, nửa tiếng rồi vẫn chưa quay lại. Văn Quân Hà đặt chén rượu xuống rồi nói, "Tôi đi xem."

Căn phòng ở hội sở cách âm rất tốt. Thế nhưng chưa đầy hai phút sau khi Văn Quân Hà bước ra, bên ngoài đã vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn. Cửa phòng bật mở, một nhân viên phục vụ hoảng hốt xông vào, "Văn thiếu gia đang đánh nhau trong nhà vệ sinh!"

Cả đám giật mình, vội vàng chạy ùa ra.

Nhà vệ sinh được trang H**ng X* hoa giờ đã thành một mảnh hỗn độn.

Văn Quân Hà đang đè một người đàn ông xuống mà đánh, mặt mũi kẻ đó bê bết máu, chỉ còn phát ra tiếng r*n r*. Bên cạnh còn một gã khác bị bảo an giữ chặt, mặt ông cũng bầm dập thê thảm.

Tào Tuấn Nghiêm lao tới kéo Văn Quân Hà lại, "Chuyện gì thế này! Hai tên đó chọc giận ông à?"

Văn Quân Hà dừng tay, khuôn mặt tràn đầy sát khí, ngực phập phồng dữ dội, cả người giống như nổi cơn bão ngầm. Tào Tuấn Nghiêm chưa từng thấy hắn thất thố, kích động đến thế, trong lòng bỗng thấy lạnh. Vừa định hỏi thì nghe hắn gầm lên, chỉ về phía một gian phòng nhỏ, "Gọi xe cứu thương!"

Cánh cửa khép hờ, bên trong, Tống Hân quần áo xộc xệch, cả người gục trên bồn cầu, đã hôn mê bất tỉnh.

**

Thương tích trên người Tống Hân không nặng, chỉ là vết ngoài da. Điều đáng sợ hơn là y đã bị cưỡng ép hít phải thuốc mê, trong đó còn lẫn cả thành phần thuốc k*ch d*c.

Loại thuốc này có thể coi là vô hại nếu qua một đêm sẽ tự tan biến. Nhưng nếu không phải Văn Quân Hà kịp thời phát hiện sự bất thường trong gian phòng, e là hậu quả khó lòng tưởng tượng.

Tống Hân vừa mới trở về, chưa từng gây thù chuốc oán với ai, thế mà chỉ mới ra ngoài đi vệ sinh lại gặp phải chuyện bẩn thỉu như vậy, cả đám bạn đều tức giận bừng bừng.

Sáng hôm sau Tống Hân tỉnh lại. Trong phòng bệnh, Văn Quân Hà và Tào Tuấn Nghiêm vẫn ngồi đó, chưa hề rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!