"Tiểu Tuyền, thực ra ta với ngươi…"
Vọng Trần không biết có nên nói ra hay không, hắn nhìn vào đôi mắt trong vắt sáng ngời của Nhiếp Tuyền, môi run run.
Rõ ràng đã nhớ thương hơn ba nghìn năm, đến lúc này lại trở nên do dự.
Trên thế gian này, người và vật có duyên phận với Vọng Trần không nhiều. Văn Lan là quan trọng nhất, nhưng người thân cùng chung huyết mạch với hắn mãi mãi chỉ có Nhiếp Tuyền.
Vô số ngày đêm, lòng luôn nhớ về nó.
Chỉ là mãi không có cơ hội gặp mặt.
Vọng Trần cúi mắt:
"… Nếu trên đời này, ngươi còn có người thân, ngươi có nguyện nhận hắn không?"
Nhiếp Tuyền quan sát thần sắc của hắn, dường như đã hiểu ra.
"Người thân ngươi nói, chẳng lẽ chính là ngươi?"
Vọng Trần bỗng ngẩng mắt, trong ánh nhìn về phía Nhiếp Tuyền vừa có mong đợi lại có bất an.
"Thật vậy sao?"
Nhiếp Tuyền đã hiểu, cảm thấy khó tin.
Nó lớn lên ở Vân Thần Tông, vì bản thân là tiểu ma long duy nhất còn tồn tại trong tu giới, nên chưa từng nghĩ tới chuyện còn có người thân.
Khái niệm mà Vọng Trần đưa ra sao mà mờ ảo, không chân thực đến vậy.
Nhưng không thể phủ nhận, là hóa thân của hai ma long duy nhất trên thế gian, rất khó để bọn họ không có quan hệ gì.
Biểu tình của Nhiếp Tuyền từ ngây ngô dần biến thành bình thản tiếp nhận.
Trên đời này, nó rốt cuộc vẫn còn người thân là long tộc.
Nhiếp Tuyền nảy sinh chút ít kỳ vọng đối với Vọng Trần, bắt đầu đoán mò:
"Thế tính ra, ngươi chẳng phải là thái thái thái thái thái… thái gia gia của ta sao?"
Vọng Trần: "?"
Ai dạy ngươi tính toán như vậy?
"Tiểu Tuyền, ta là ca ca của muội đó."
Vọng Trần bất đắc dĩ sửa lại, trong đáy mắt là sự dịu dàng không giấu nổi.
Cuối cùng hắn cũng đợi đến ngày này rồi.
Nhiếp Tuyền không tin:
"Lừa người chứ gì? Ngươi già như vậy."
Vọng Trần: "…"
Vọng Trần: "Muội là rồng, không phải người."
Nhiếp Tuyền gãi đầu, đầu óc như có bão tố, tiểu ma long trưởng thành cùng với loài người chính là như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!