Chương 128: Sao lại không phải là ngươi tình ta nguyện chứ?

"Nào có nhiều cơ hội làm lại đến thế?"

Tô Phiến Ngọc chắp tay trước ngực, ngắm nhìn pho tượng nói:

"Nếu có thể, ta sẽ không bao giờ muốn gặp ngươi... nhưng bây giờ, ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh Ánh Vi kiếm tiên của mình."

Chìm đắm trong tâm ma, vĩnh viễn không thoát ra.

Với người khác có lẽ sẽ đau khổ cả đời, nhưng với Tô Phiến Ngọc, điều này vừa thống khổ lại vừa hạnh phúc.

Ninh Vi lặng lẽ quay người cào tường, nếu ở kiếp luân hồi khác gặp tình huống này, nàng đã gọi cảnh sát rồi.

Cảm thấy đời tư bị xâm phạm.

Trong góc nhìn của Tô Phiến Ngọc, cả đời bà ta sống vì Ninh Thanh Dã.

Nhưng trong góc nhìn của Ninh Vi, Tô Phiến Ngọc làm fan cuồng của nàng bấy lâu, đã mượn danh nghĩa nàng làm ra bao chuyện, rồi còn khai trừ nàng khỏi "hộ tịch Ninh Thanh Dã".

Cuối cùng, Tô Phiến Ngọc còn muốn mãi mãi ở cùng phiên bản Ninh Thanh Dã do chính bà ta tạo ra.

Ninh Vi: Xin hãy buông tha giùm.....

Không biết bao lâu, Vực Sâu Tâm Ma phán định Tô Phiến Ngọc chìm đắm vĩnh viễn trong huyễn cảnh.

Ninh Vi cuối cùng cũng bị đưa ra ngoài.

Lần này, nàng không bị hút vào huyễn cảnh của người khác, mà dừng lại trong khoảng không hư vô.

Về phần tại sao Văn Lan không tiếp tục sắp xếp huyễn cảnh khác cho nàng, là vì lúc này, những huyễn cảnh tâm ma còn sót lại ở đây đã rất ít.

Sau khi Tô Phiến Ngọc trầm luân, chỉ còn hai huyễn cảnh lơ lửng trong hư không.

Một của Yến Nghiêu, một của Đoàn Khung Dạ.

Ninh Vi đương nhiên thấy hai huyễn cảnh này, nàng lo lắng liếc nhìn huyễn cảnh của Yến Nghiêu, quay người phát hiện Văn Lan và Vọng Trần vẫn ở đây.

Thần kinh đang thả lỏng của Văn Lan lập tức căng chặt.

Hai người đối mặt, không khí hơi có gì đó vi diệu.

"Bây giờ ngươi nên đi giúp thằng nhóc kia chứ?"

Văn Lan ngẩng cằm chỉ huyễn cảnh của Yến Nghiêu, tay lặng lẽ nắm lấy Vọng Trần kiếm.

Hỏi thế là vì sợ nàng đột nhiên đánh tới.

Ninh Vi do dự:

"Rốt cuộc ngươi đến Vực Sâu Tâm Ma để làm gì?"

"Thiên Lộ" sắp mở ra, trước lúc ấy Văn Lan có một số việc phải làm xong.

Mục đích chính đến đây là đảm bảo vấn đề của Đoàn Khung Dạ được giải quyết, như vậy thuận tiện cho hắn mở "Thiên Lộ".

Còn một việc là tâm ý riêng của Vọng Trần, nhất định phải tìm cơ hội... đi đến Thiên Phạt Chi Địa một chuyến thì tốt.

"Ta đến đây, tất nhiên có cân nhắc riêng của ta."

Văn Lan nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!