Chương 127: Ngàn năm mộng vỡ, ngọc cũng tan

Sau sự việc ở Linh Sơn.

Tô Phiến Ngọc và Giang Tranh Lưu cùng nhau trở về Tiên môn, trong suốt quá trình, bà ta biểu hiện vô cùng bình thường.

"Sao ngươi lại yên lặng thế, chẳng lẽ vì bị Ninh Thanh Dã cự tuyệt nên nản lòng rồi sao?"

Giang Tranh Lưu lấy làm lạ, đã quen với dáng vẻ điên điên cuồng cuồng của Tô Phiến Ngọc, giờ đối phương đột nhiên trầm tĩnh lại khiến lão thấy rất kỳ quặc.

Tô Phiến Ngọc bước thẳng vào Tiên môn, thong thả nói:

"Ta còn lâu mới nản lòng thoái chí."

Bà ta không hề từ bỏ, chỉ là nhìn tòa Tiên môn hùng vĩ trước mặt mà nảy sinh ý nghĩ khác.

Đơn giản là đưa Ninh Vi lên địa vị thần tiên thôi.

Ninh Vi không sốt ruột, vậy để bà ta tạo ra cơ hội cho Ninh Vi.

Tô Phiến Ngọc lẳng lặng liếc nhìn về phía địa lao, khóe môi khẽ nhếch lên.

Sau đó, bà ta giấu kín tâm tư, bước vào tòa nhà chính của Tiên môn, thần sắc như thường chào hỏi Yến Bình Minh.

Trước mặt người đời, bà ta vẫn là vị lão tổ Vọng Trần Tông kia.....

Bóng trăng lạnh lẽo thê lương, đêm đã khuya.

Một bóng người khác thường xuất hiện ở địa lao tiên môn.

Các tu sĩ canh giữ ở đây rất kinh ngạc, nhưng ngại với thân phận, không ai dám ngăn cản Tô Phiến Ngọc.

Tô Phiến Ngọc vào địa lao nhẹ nhàng, thậm chí không cần nhiều lời đã có thể gặp trực tiếp Đoàn Khung Dạ.

Tầng dưới cùng tối đen như mực, ánh nến trong tay Tô Phiến Ngọc chiếu rọi lên khuôn mặt hiền lành, tràn đầy ý cười của bà ta.

Bà ta từ từ đẩy ngọn nến ra xa, ánh lửa rơi vào thân thể tù nhân gần nhất.

"Ta hình như quen ngươi?"

Đoàn Khung Dạ ở trong bóng tối quá lâu, bị bà ta chiếu vào mặt như thế, mắt chưa kịp thích ứng bèn giơ tay che lại.

Hắn nheo mắt nhìn Tô Phiến Ngọc, có điều suy nghĩ mấp máy môi, giọng khàn khàn:

"... Tô Phiến Ngọc."

Tô Phiến Ngọc mắt sáng lên, nụ cười càng thêm rạng rỡ, tiến sát song sắt:

"Ta nhớ ra rồi — ngươi là Đoàn Khung Dạ đọa ma của Vân Thần tông!"

Thanh danh của ai đó quá lớn, trực tiếp khiến bà ta hưng phấn hẳn.

Tô Phiến Ngọc cực kỳ phấn khích, khiến Đoàn Khung Dạ có chút kinh ngạc.

Tô Phiến Ngọc dụ dỗ:

"Ta có thể thả ngươi ra, ngươi thay ta làm một việc, được không?"

Đoàn Khung Dạ ánh mắt thâm thúy, từng tấc từng tấc xem xét vị lão tổ Vọng Trần Tông trước mặt.

Tu chân giới đều biết vị lão tổ này có vấn đề về tinh thần, nhưng không ngờ lại cực đoan đến thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!